Chương 17: Ăn tươi nuốt sống kẻ thù

Đỗ Minh Nguyệt hai mắt trợn trừng, chết không thể chết hơn được nữa.

Thế nhưng ngay lúc hắn ta ngã xuống, một linh thể từ trong người hắn ta bay ra, dung mạo y hệt hắn ta, chính là quỷ hồn của Đỗ Minh Nguyệt.

Hắn ta chết dưới tay quỷ, sau khi tự mình hóa quỷ ý thức vô cùng tỉnh táo, oán hận nhìn chằm chằm vào quỷ hồn của Sở Thanh Y trên người Thược Dược.

Hai con quỷ trừng mắt nhìn nhau, trông như sắp có một trận gà chọi mổ nhau đến nơi.

"Sở Thanh Y, tiện nhân này, ngươi lại dám gϊếŧ ta, ta phải gϊếŧ ngươi!"

Bốp! Quỷ hồn Sở Thanh Y từ trong thân xác của Thược Dược chui ra, một cước đạp hắn ta xuống đất. Làm quỷ cũng phải phân biệt vai vế cao thấp, nàng ta thành quỷ trước lại gặp được cơ duyên, một tên quỷ non choẹt như Đỗ Minh Nguyệt sao có thể là đối thủ.

"Còn muốn gϊếŧ ta? Ta ăn tươi nuốt sống ngươi, tên phụ bạc..." Sở Thanh Y không nói hai lời, cắn một miếng lên quỷ hồn của Đỗ Minh Nguyệt, cứng rắn xé xuống một mảng linh thể lớn.

Đỗ Minh Nguyệt không chút sức phản kháng, chỉ có thể liên tục hét thảm, lại thấy ánh mắt của Sở Thanh Y càng lúc càng hưng phấn, ăn hết miếng này đến miếng khác, cuối cùng lại hoàn toàn xé nát rồi nuốt sống hắn ta.

Ợ~.

Sở Thanh Y lộ vẻ mê đắm, lại có chút nếm tủy biết vị, cảm giác ăn tươi nuốt sống kẻ thù thật sự rất tuyệt.

Nàng ta bỗng nhiên có chút nghiện, cảm nhận được sức mạnh của bản thân đã tăng lên vài phần, nếu có thể ăn thêm vài linh hồn như thế này, không chừng nàng ta có thể tùy ý đi dạo trong hoàng thành rồi.

Đột nhiên, Sở Thanh Y rùng mình một cái, nhìn về phía bờ hồ đối diện.

Một bóng hình yêu nghiệt trong bộ y phục đỏ như máu đang đứng ở đó, nhìn nàng ta với nụ cười như không cười, khí chất ngạo nghễ tựa Nữ vương chốn Cửu U.

Ý nghĩ đắc ý vênh váo của nữ quỷ tức thì tan thành mây khói, nàng ta ngoan ngoãn bay tới, đứng nghiêm chỉnh trước mặt đối phương.

Sức mạnh của mình vừa tăng lên, nàng ta lại càng cảm nhận được luồng sức mạnh đáng sợ trên người đối phương.

Bản thân mình trước mặt nàng, quả thực chỉ là một hạt cát giữa đại dương. Nữ quỷ không chút nghi ngờ, chỉ cần đối phương búng ngón tay một cái là có thể khiến mình hồn phi phách tán.

"Đa tạ đại nhân đã giúp tiểu nữ được thỏa ước nguyện, tâm nguyện của tiểu nữ đã thành, nguyện ngoan ngoãn trở về địa phủ."

"Quỷ đã gϊếŧ người, xuống Âm Ty cũng phải vào địa ngục chịu dầu sôi lửa bỏng, không được vào luân hồi, ngươi chắc chắn muốn đi sao?" Thanh Y nhìn nàng ta đầy ẩn ý: “Ở nhân gian tốt biết bao, ăn thêm vài linh hồn không chừng còn có thể tu luyện ra hình thể. Mùi vị của linh hồn có phải rất thơm ngon không, rất muốn ăn thêm hai miếng nữa?”

Bị nàng nói cho một tràng, nữ quỷ bất giác nuốt nước bọt, gật đầu.

Bốp!

Thanh Y suýt chút nữa thì một chưởng đánh tan nàng ta, nụ cười hung ác đến đáng sợ: "Ồ, ngươi còn được đằng chân lân đằng đầu rồi cơ à?"

Nữ quỷ run lẩy bẩy, vội vàng lắc đầu: "Ta sai rồi, ta không dám nữa, ta thật sự không dám nữa."

"Đi dọn dẹp đống bừa bộn ngươi gây ra đi, đừng có nghĩ bổn tọa sẽ đi chùi mông cho ngươi."

"Vâng, vâng, vâng." Nữ quỷ nghe lời, vội vàng bay trở về.

Thanh Y liếc xuống chân mình: "Ngươi cũng đi đi."

Mèo béo đảo mắt một vòng, thầm rủa: Chết tiệt, lại bắt lão tử đi làm việc vặt!

Một lúc sau, tiếng bước chân dồn dập cùng với ánh đuốc và tiếng la hét hướng về phía Xuân Thu Đình.

"Chính là con mèo chết tiệt đó, lại dám cào bị thương Hoàng hậu nương nương! Mau tìm nó ra đây!"

Tiếng bước chân và ánh đuốc ngày càng gần, ánh lửa chiếu rọi xuống mặt hồ, có người phát hiện dưới nước có động tĩnh, liếc mắt qua. Một tiếng hét chói tai đột ngột vang lên.

"Có người chết! Dưới hồ có người chết..."

"Có chuyện gì vậy?"

"Mau vớt người lên!"

Đám cung nhân vội vàng hành động, sau khi vớt người lên thì phát hiện là một nam một nữ, hai người ôm chặt lấy nhau, phải tốn rất nhiều sức mới tách họ ra được.