Nhưng trong mắt Đỗ Minh Nguyệt lúc này, gương mặt đầu heo của Thược Dược lại chính là dáng vẻ của Thanh Y, hắn ta vội vàng chạy tới.
"Mỹ nhân của ta, cuối cùng nàng cũng đến rồi, ta đây chờ đến sốt cả ruột." Đỗ Minh Nguyệt không nói một lời đã muốn ôm chầm lấy nàng ta.
Sở Thanh Y lại chẳng hề né tránh, mặc cho hắn ta ôm mình, chỉ là đôi mắt đẹp của nàng lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Đỗ Minh Nguyệt tuy ham muốn nhưng vẫn còn nhớ chút chuyện chính, giả vờ quan tâm hỏi: "Y nhi, nàng làm ta lo chết đi được, hôm qua nàng đã về bằng cách nào vậy?"
"Thì ra huynh còn biết lo cho ta à?" Sở Thanh Y cười một cách âm trầm.
Đỗ Minh Nguyệt tự dưng thấy lạnh sống lưng, nhưng hắn ta không hề nghi ngờ, một lòng nghĩ cách nói dối cho qua chuyện, giả vờ thâm tình nói: "Nha đầu ngốc, nàng đau một, lòng ta đau mười. Ta cũng là vì tương lai của hai chúng ta thôi, thực ra tối qua sau khi làm vậy ta đã hối hận rồi, ta vốn đã từ bỏ kế hoạch, nào ngờ tên Tiêu Tuyệt kia quá gian xảo lại phát hiện ra mai phục, ta cũng cửu tử nhất sinh mới thoát ra được, sau đó cứ hôn mê bất tỉnh, hôm nay vừa biết nàng trở về, chẳng phải ta đã lập tức đến tìm nàng rồi sao?"
Đỗ Minh Nguyệt vòng vo một hồi cũng không rời khỏi chuyện của Tiêu Tuyệt, chỉ muốn biết Sở Thanh Y đã trở về bằng cách nào, rõ ràng trong lòng vẫn còn nghi ngờ nàng ta, chỉ là không muốn hoàn toàn từ bỏ một quân cờ dễ sử dụng như vậy, nên mới giả nhân giả nghĩa không trực tiếp vạch mặt.
Sở Thanh Y cụp mắt xuống, khe khẽ hỏi: "Sao huynh không hỏi ta có sao không?"
Đỗ Minh Nguyệt lại cứng họng, mày nhíu lại, nhận ra Sở Thanh Y tối nay có chút không đúng, nhưng hắn ta không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng nàng ta vẫn còn giận mình vì đã hạ loại thuốc đó.
"Nguyệt ca ca, huynh có thật lòng yêu ta, nguyện từ bỏ vinh hoa phú quý để ở bên ta trọn đời không?" Sở Thanh Y ngẩng đầu lên, ánh mắt u ám, nhưng lại mang theo vài phần cố chấp quái dị.
Đỗ Minh Nguyệt tự dưng cảm thấy sau lưng lạnh toát, sao tối nay lại âm u thế này?
"Ta tất nhiên là thật lòng rồi, nếu không ta việc gì phải mạo hiểm đi gϊếŧ Tiêu Tuyệt chứ?"
"Vậy nói như thế, huynh vẫn bằng lòng cùng ta bỏ trốn sao?"
Đỗ Minh Nguyệt nhíu mày, lúng búng cho qua chuyện: "Bằng lòng, bằng lòng, nhưng một sớm một chiều thì không được, bên phía Tiêu Tuyệt chắc chắn sẽ cản trở. Mà này, nàng vẫn chưa nói cho ta biết tối qua rốt cuộc nàng đã về bằng cách nào?"
"Muốn biết à? Vậy huynh xuống đây cùng ta chẳng phải sẽ hiểu hết sao?"
Xuống đây? Xuống đâu?
Đỗ Minh Nguyệt nghi hoặc cúi đầu nhìn nàng ta, suýt chút nữa thì sợ đến hồn bay phách tán. Nữ nhân trong lòng hắn ta đang cười gằn nhìn hắn, máu tươi như suối từ trên đầu nàng ta chảy xuống, nhuộm đỏ cả gương mặt, nhuộm đỏ cả mặt đất.
"A..." Đỗ Minh Nguyệt sợ hãi hét lớn, muốn đẩy nàng ta ra, nhưng Sở Thanh Y lại ôm chặt lấy eo hắn. Nàng ta toe toét cười, hàm răng trắng lóa phản chiếu ánh sáng: "Chẳng phải huynh muốn cùng ta bỏ trốn sao? Vậy thì xuống địa phủ cùng ta làm một đôi uyên ương chết đi!"
"Quỷ! Có quỷ..." Đỗ Minh Nguyệt điên cuồng la hét, hai chân mềm nhũn, da đầu như muốn nổ tung.
"Ta vì huynh mà trả giá tất cả, từ bỏ tất cả, vậy mà huynh lại hạ dược ta, hại ta mất mạng! Đỗ Minh Nguyệt, ta chết oan uổng quá..."
"Không! Ta cũng không muốn, Y nhi, nàng tha cho ta đi! Oan có đầu, nợ có chủ, muốn tìm thì hãy đi tìm cô mẫu của ta! Là bà ấy lo sợ Tiêu Tuyệt và hoàng tộc liên hôn sẽ hoàn toàn đứng về phía Thái tử, sợ Thái tử cản đường của Tam hoàng tử! Y nhi, ta không muốn, ta cũng là bị ép buộc..."
"Một câu bị ép buộc thật hay, những lời này, ngươi xuống nói với Diêm Vương đi!"
"A..."
Tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm.