Chương 14: Cái bẫy ở Xuân Thu Đình

"Chỉ có một khả năng." Đỗ Hoàng hậu nói với giọng âm hiểm: "Là Tiêu Tuyệt đã giúp nàng ta!"

Đỗ Minh Nguyệt hít một hơi khí lạnh, trong lòng không khỏi nảy sinh oán hận: "Chẳng lẽ Tiêu Tuyệt thật sự đã dan díu với nàng ta? Đôi cẩu nam nữ này!"

Đỗ Hoàng hậu khinh bỉ liếc hắn ta một cái, Đỗ Minh Nguyệt này đúng là mang huyết thống của Đỗ gia, nhưng lại chẳng được thừa hưởng chút đầu óc nào của Đỗ gia cả.

"Ngươi tưởng Tiêu Tuyệt là ngươi sao, sẽ vì nữ sắc mà động lòng?" Đỗ Hoàng hậu cười lạnh: "Hắn đưa Sở Thanh Y trở về, tự nhiên là muốn gây khó dễ cho chúng ta!"

"Vậy phải làm sao bây giờ ạ?"

Đỗ Hoàng hậu trầm ngâm nói: "Sở Thanh Y kia dù sao cũng không thể giữ lại được nữa, nhưng trước đó, ngươi cứ thử đi thăm dò thái độ của nàng ta trước xem, chúng ta cũng nên biết bên phía Tiêu Tuyệt đã biết được bao nhiêu rồi."

Mắt Đỗ Minh Nguyệt đảo một vòng, nghĩ đến dáng vẻ quyến rũ của Sở Thanh Y trong trang phục vũ nương đêm qua, bụng dưới liền dâng lên một ngọn tà hỏa.

Dù sao thì nữ nhân đó sớm muộn gì cũng phải chết, trước khi chết cũng nên để hắn ta tận hưởng một phen, mới không uổng phí một năm trời hắn ta bỏ ra...

"Cô mẫu yên tâm, chuyện này ta nhất định sẽ làm cho người thật ổn thỏa."

Sau khi ra khỏi Dực Khôn Điện, tà hỏa trong bụng Đỗ Minh Nguyệt bùng cháy dữ dội, hắn ta không thể chờ đợi được nữa mà đi thẳng đến Thiên Thu Điện.

Thiên Thu Điện còn không bằng cả lãnh cung, cung nữ thái giám trực ban vốn chẳng có mấy người. Thược Dược đứng ngoài điện với gương mặt sưng vù, trong lòng đầy oán hận. Bỗng ả thấy một nam tử tuấn tú vội vàng bước vào, mắt ả tức thì sáng lên, vội vàng chạy ra đón.

"Minh Nguyệt công tử!"

Đỗ Minh Nguyệt nhìn thấy ả thì giật mình một cái: "Yêu quái xấu xí ở đâu ra vậy!"

Thược Dược suýt chút nữa thì bật khóc: "Là Thược Dược đây mà." Trước đây mỗi lần Đỗ Minh Nguyệt đến, còn lén lút sau lưng Sở Thanh Y mà trêu ghẹo ả, giờ mặt ả chỉ sưng lên một chút, hắn ta lại không nhận ra!

Đỗ Minh Nguyệt thấy mặt ả sưng vù như đầu heo, chán ghét né sang một bên nói: "Trưởng công chúa ở bên trong phải không, ta đến tìm nàng ấy."

"Minh Nguyệt công tử, người nghe ta nói, Trưởng công chúa..." Thược Dược vội vàng mở miệng, muốn nói cho Đỗ Minh Nguyệt biết sự quái dị của Thanh Y, nhưng ả kinh hãi phát hiện ra, chỉ cần mình định nói đến chuyện liên quan đến Thanh Y, cổ họng liền không thể phát ra âm thanh.

"Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?" Đỗ Minh Nguyệt mất kiên nhẫn nhìn ả.

Giọng nữ lười biếng pha lẫn ý cười từ phía sau khẽ vang lên, cửa điện đột nhiên mở, Thanh Y dựa vào cửa, nhìn ả đầy ẩn ý: "Phải đó, bổn cung cũng rất tò mò, Thược Dược, ngươi muốn nói gì nào?"

Thược Dược vừa thấy Thanh Y xuất hiện, tức thì như chuột thấy mèo, im thin thít lùi sang một bên, nào dám hỗn xược thêm nửa phần.

Đôi mắt Đỗ Minh Nguyệt cứ nhìn chằm chằm vào Thanh Y, đâu có để ý đến sự thay đổi trên mặt Thược Dược.

Hắn ta thầm nghĩ, trước đây Sở Thanh Y tuy đẹp nhưng lúc nào cũng mang dáng vẻ của một kẻ nhu nhược, yếu đuối, chẳng thể nào làm hắn động lòng. Nhưng sau đêm qua, trong đầu Đỗ Minh Nguyệt cứ mãi không quên được dáng vẻ quyến rũ của nàng trong trang phục vũ nương.

Hôm nay gặp lại càng khiến hắn kinh ngạc vạn phần.

Thanh Y mặc một bộ y phục đỏ thẫm bằng lụa satin rộng rãi, lười biếng, màu đỏ như thể được nhuộm bằng máu. Trên người nàng hoàn toàn không còn vẻ nhu nhược trước kia, diễm lệ đến mức không từ nào tả xiết, đặc biệt là đôi mắt kia, bên trong như có lưỡi câu, có thể câu đi cả hồn phách của người khác.

Hóa ra Sở Thanh Y cũng có thể đẹp đến nhường này!

Tà hỏa trong bụng Đỗ Minh Nguyệt càng bùng lên cao, hắn ta nghênh ngang bước tới, kết quả là Thanh Y "Rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.