Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vương Phi Này Thật Hoang Dã, Phải Sủng!

Chương 13: Cơn thịnh nộ của Hoàng hậu

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mèo béo không biết lôi ra từ đâu một con cá khô nhỏ, vừa liếʍ láp vừa lầm bầm: "Đúng là có chút thú vị..."

Hôm sau.

Trong Dực Khôn Điện.

"Một người đang yên đang lành, sao nói bệnh là bệnh ngay được?" Đỗ Hoàng hậu đang trang điểm, nghe thái giám đến báo cáo chuyện của Lưu ma ma, bà ta hơi nghiêng đầu, rồi bỗng "a" lên một tiếng.

Cung nữ đang chải tóc cho bà ta sợ đến mức mặt mày trắng bệch, nhìn sợi tóc đứt trên tay mình, "bịch" một tiếng quỳ xuống đất: "Nương nương tha mạng, nô tỳ nhất thời sơ suất... ư..."

Cung nữ còn chưa nói được mấy câu đã bị người ta bịt miệng kéo đi, hậu quả thế nào cũng có thể đoán được.

Đỗ Hoàng hậu vuốt lại tóc mai, được thái giám đỡ đứng dậy. Bà ta đã ngoài bốn mươi nhưng phong vận vẫn còn đó, dung nhan được giữ gìn vô cùng tốt. Đôi môi đỏ mọng quyến rũ khẽ nhếch lên, bà ta ung dung nói: "Mới sáng sớm đã toàn những chuyện phiền lòng, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Đêm qua Thiên Thu Điện có người đến báo, nói Trưởng công chúa đột nhiên quay về. Lúc đó nương nương đã nghỉ ngơi, Lưu ma ma bèn tự mình dẫn người qua đó. Nhưng chẳng biết tại sao, bà ấy đến Thiên Thu Điện một chuyến về liền mắc chứng điên loạn, hôn mê bất tỉnh nói năng hồ đồ, những người đi cùng bà ấy cũng y như vậy. Nghe người khác nói bọn họ là... là..."

"Là gì?"

"Làm nhiều chuyện khuất tất, bị oan hồn đòi mạng..."

"Nói bậy!" Đỗ Hoàng hậu đập bàn một cái, dọa cho đám cung nữ thái giám hầu hạ xung quanh sợ hãi quỳ rạp xuống đất.

"Long thể của bệ hạ đang bất an, cấm kỵ nhất là cung nhân nói những chuyện yêu ma quỷ quái, ta thấy cái đầu trên cổ các ngươi không muốn giữ nữa rồi!"

"Nương nương bớt giận, nô tài sẽ lập tức cho người đưa Lưu ma ma và đám người đó ra khỏi cung chữa bệnh."

Đỗ Hoàng hậu hừ một tiếng, cơn giận đã vơi đi phần nào nhưng nét mặt vẫn âm u: "Vừa rồi ngươi nói Trưởng công chúa nửa đêm quay về cung? Bên phía Nhϊếp Chính Vương có tin tức gì không?"

Thái giám tỏ vẻ do dự, thấp thỏm đáp: "Bẩm nương nương, thực ra đêm qua sau khi Trưởng công chúa trở về không lâu, bên Thừa tướng phủ đã có tin báo lại, nói là... nói là nhiệm vụ thất bại."

"Lũ nô tài các ngươi giỏi lắm, chuyện quan trọng như vậy mà cũng dám giấu giếm không báo!"

"Nương nương thứ tội, là Minh Nguyệt công tử nói ngài ấy nhất định sẽ xử lý tốt, nô tài lúc này mới..."

"Câm miệng! Đỗ Minh Nguyệt đâu!"

"Ngài ấy... ngài ấy sáng sớm đã ở ngoài điện chờ truyền gọi rồi ạ..."

"Truyền hắn vào đây!"

Đỗ Minh Nguyệt cúi đầu rũ mắt được thái giám dẫn vào, mặt mày đưa đám, hai chữ "cô mẫu" vừa thốt ra, đã bị Đỗ Hoàng hậu thẳng mặt ban cho một bạt tai.

"Đồ vô dụng, chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong!"

Đỗ Minh Nguyệt ôm mặt không dám hó hé, im thin thít nhìn Đỗ Hoàng hậu.

"Kể lại chi tiết chuyện trên thuyền hoa đêm qua, không được bỏ sót một chữ!"

"Vâng, vâng."

Đỗ Minh Nguyệt không dám giấu giếm, sau khi kể lại cặn kẽ mọi chuyện, hắn ta thấp thỏm nhìn Đỗ Hoàng hậu, còn không quên biện minh cho mình vài câu: "Cô mẫu, ta thật sự đã cố gắng hết sức rồi, thực sự là do tên Tiêu Tuyệt kia quá âm hiểm, ta thật không ngờ ám vệ của hắn lại giấu mình dưới nước, hắn vừa trúng độc là đám ám vệ đó liền xông ra."

"Hừ, ta đã sớm nhắc nhở ngươi, Tiêu Tuyệt không phải là kẻ đơn giản." Đỗ Hoàng hậu lạnh lùng nói, đôi mắt đẹp liếc nhìn hắn ta: "Người của chúng ta không bị lộ đấy chứ?"

Đỗ Minh Nguyệt quả quyết lắc đầu: "Người yên tâm, những kẻ bị bắt chỉ là phu thuyền trên thuyền thôi."

Đỗ Hoàng hậu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt âm u: "Nếu theo lời ngươi nói, Sở Thanh Y kia không chỉ trúng mị dược mà còn bị đánh ngất, vậy tối qua làm sao nàng ta có thể thần không biết quỷ không hay mà trở về hoàng cung được?"

"Đây cũng là điều mà ta không tài nào hiểu nổi."
« Chương TrướcChương Tiếp »