Lưu ma ma vênh váo nói: "Ban ngày có thị vệ thấy Trưởng công chúa lén trốn ra khỏi cung, sau đó lại mặc y phục nam nhân trở về, Thược Dược chính là nhân chứng! Bây giờ nhân chứng vật chứng đều có đủ, công chúa điện hạ người còn không thừa nhận mình đã làm chuyện gian díu bất chính sao?"
Thanh Y mặt không cảm xúc nhìn hai người một xướng một họa, rồi mới lên tiếng: "Nói xong chưa?" Nàng vặn vẹo cổ, mắt nhìn sang một bên, giọng điệu mang theo vài phần lười biếng không kiên nhẫn: "Bổn cung ghét phiền phức."
Lưu ma ma và những người khác thấy vậy thì vô cùng khó hiểu, thầm nghĩ không biết công chúa này đang nói chuyện với không khí cái gì.
Bọn họ đương nhiên không biết trong phòng này có một sự tồn tại mà họ không thể nhìn thấy. Quỷ hồn của Sở Thanh Y nghe vậy thì mắt sáng lên, từ lúc Lưu ma ma và Thược Dược xuất hiện, hung khí trên người nàng ta đã nồng đậm hơn vài phần, rõ ràng là mang lòng hận thù, hai người này trước đây ở trong cung đã bắt nạt nàng ta không ít.
Lúc làm người nàng ta không đấu lại, giờ thành quỷ rồi còn sợ cái quái gì nữa!
Ngay lập tức, nàng ta xông thẳng vào cơ thể Thược Dược. Thược Dược run lên một cái, trên mặt lộ ra một nụ cười gằn quái dị, quay đầu lại "bốp bốp" mấy bạt tai đánh cho Lưu ma ma tối tăm mặt mày.
Thanh Y ung dung bồi thêm một câu: "Đừng có bên trọng bên khinh."
Thược Dược trở tay tát một cái vào mặt mình, lại còn phá lên cười ha hả. Hành động điên rồ đến mức tự đánh cả mình này đã khiến mấy mụ già đi cùng Lưu ma ma phải sững sờ!
"Trời ạ, tiện tỳ này điên rồi!"
"Ồn ào." Thanh Y nhíu mày.
Động tác của Thược Dược vô cùng nhanh nhẹn, hai tay cùng lúc vung lên, một bên tát mình, một bên tát Lưu ma ma.
Lưu ma ma không phải không muốn né, nhưng cơ thể lại như không nghe theo sự điều khiển của mình nữa. Mụ ôm mặt, nhân cơ hội gào lên với đám người mình mang đến: "Các ngươi chết hết rồi à? Mau giữ tiện tỳ này lại!"
Mấy bà ma ma già kia lúc này mới như hoàn hồn, vội vàng xông lên giữ lấy Thược Dược.
Nói cũng lạ, tay chân nhỏ bé của Thược Dược đối đầu với mấy mụ già, chẳng những không bị áp chế mà ngược lại còn có xu thế quật ngã cả bọn họ.
Lưu ma ma có được chút thời gian để thở, cả người đã bị đánh cho thê thảm không chịu nổi. Thấy Thược Dược bị kìm giữ, mụ xông tới tát ả túi bụi, nào ngờ lại bị cắn chặt lấy ngón tay.
"A..." Lưu ma ma hét lên một tiếng thảm thiết, cả ngón tay đã bị Thược Dược cắn đứt.
Điều đáng sợ nhất vẫn còn ở phía sau, Thược Dược sau khi cắn đứt ngón tay của mụ, lại còn nhai rau ráu, cũng chẳng cần biết có nhai nát xương hay không, đã ực một tiếng nuốt xuống.
"Trời ơi, tiện tỳ này trúng tà rồi!" Mấy bà ma ma già đang giữ ả đều bị dọa cho hết hồn, vội vàng buông ả ra, nhảy lùi ra xa.
Lưu ma ma bị cắn đứt ngón tay đau đến toát mồ hôi lạnh, thấy cảnh tượng đó thì không dám lại gần nữa.
"Đi! Mau đi! Tiện tỳ này tà môn lắm!" Bọn họ vừa định bỏ chạy thì "Rầm!", cửa điện tự động đóng sầm lại. Mấy người họ hợp sức cũng không đẩy ra được, giống như có người đã khóa trái từ bên ngoài.
"Đã đến rồi thì đừng vội đi chứ." Giọng nói lơ đãng của nữ tử vang lên từ phía sau. Lưu ma ma và những người khác quay đầu lại liền thấy đôi mắt lạnh như băng cùng nụ cười của Thanh Y, hơi lạnh từ lòng bàn chân chạy thẳng lêи đỉиɦ đầu.
Đột nhiên, một tiếng mèo kêu the thé, ai oán vang lên trong điện.
Tất cả mọi người đều cảm thấy da đầu tê dại, sau lưng toát mồ hôi lạnh.
Lưu ma ma cứng đờ người, ý thức bỗng trở nên hỗn loạn, trong lúc mơ màng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của nữ tử khẽ vang lên bên tai: "Đôi tay này của ngươi chắc đã nhuốm không ít máu tươi nhỉ? Bao nhiêu sinh mạng tươi sống chết oan trong tay ngươi, nửa đêm tỉnh mộng ngươi không sợ họ quay về tìm ngươi sao?"