Viêm triều, cuối năm Phụng Thiên thứ ba mươi sáu.
Một chiếc thuyền hoa lệ đang thong thả xuôi theo dòng sông Hoài bao quanh kinh đô. Đèn l*иg lưu ly treo cao trên góc mái, tiếng đàn sáo du dương vang vọng không dứt.
Trong căn phòng trên tầng ba, một nữ tử vận trang phục vũ nương, phô diễn trọn vẹn thân hình quyến rũ.
Gương mặt nàng được che bởi một lớp voan mỏng, chỉ để lộ đôi mắt đẹp, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành.
Nàng nhìn con dao găm giấu trong tay áo, nét mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.
Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy ra, một nam tử tuấn tú bước vào.
"Y nhi."
"Nguyệt ca ca."
Sở Thanh Y bước tới ôm chầm lấy đối phương, ánh mắt ngập tràn ái mộ.
"Y nhi, nàng chuẩn bị xong chưa?" Đỗ Minh Nguyệt nhìn giai nhân trong lòng, trong mắt tràn đầy kinh diễm.
Thường ngày nàng vận cung trang, cài trâm mộc, trông đáng thương tội nghiệp.
Nhưng lâu dần cũng có chút nhàm chán, nay hóa trang thành vũ nương lầu xanh lại khiến người ta sáng mắt.
Tiếc thay, mỹ nhân thế này lại phải dâng không cho kẻ khác!
Sở Thanh Y cắn đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt do dự: "Nguyệt ca ca, ta sợ…"
Thấy nàng lại tỏ ra nhút nhát, Đỗ Minh Nguyệt như bị dội một gáo nước lạnh, ngọn lửa du͙© vọиɠ vừa bùng lên đã bị dập tắt, chút hứng thú trong lòng cũng hóa thành phiền chán.
"Hay là nàng không nỡ? Cũng phải, Tiêu Tuyệt là Chiến thần của Viêm triều ta, lại được bệ hạ phong làm Nhϊếp Chính Vương, tương lai còn phò tá tân đế đăng cơ. Ta đây chỉ là nhi tử của Thừa tướng, sao có thể so bì với hắn!"
Sở Thanh Y nghe vậy thì vô cùng hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Ta không có! Nguyệt ca ca, huynh phải tin ta! Đời này người ta muốn gả chỉ có huynh! Trong mắt phụ hoàng vốn không có người nữ nhi này, ta đã sớm nói với người rằng ta không muốn gả cho Tiêu Tuyệt, nhưng người nào có nghe!"
"Haiz, nếu ta không phải là nhi tử của Thừa tướng, nếu cô mẫu của ta không phải là Kế hậu, bệ hạ đã chẳng tâm nhẫn chia rẽ đôi uyên ương chúng ta." Đỗ Minh Nguyệt tỏ vẻ đau đớn tột cùng: "Nhưng Y nhi, nàng phải tin ta! Chỉ cần gϊếŧ được Tiêu Tuyệt, ta sẽ cùng nàng cao chạy xa bay, rời khỏi chốn thị phi phiền nhiễu này."
"Nhưng nghe nói Tiêu Tuyệt là người sâu không lường được, ta… Ta thật sự có thể gϊếŧ được hắn sao?"
Sắc mặt Đỗ Minh Nguyệt trầm xuống, nén giận nói tiếp: "Nàng yên tâm, năm xưa Tiêu Tuyệt bị thương trên chiến trường, võ công đã sa sút nhiều. Hơn nữa ta đã cho người hạ dược vào rượu của hắn. Chỉ cần đợi nàng và hắn hoan hảo, nhân lúc thần trí hắn mơ màng thì dùng dao đâm thẳng vào yếu huyệt! Chắc chắn sẽ thành công!"