Sau khi được Dung Thiên Trần nhắc nhở, Liễu Hành Vân mới nhận ra, Phong Thanh Thiển không hề giống đa số người trong giới y đạo.
Nhiều kẻ hành y thuòng hay giấu nghề, thấy người nào cũng keo kiệt không thèm kiến thức, trừ đồ đệ thân truyền thì chẳng ai dám mơ ngó tới.
Còn người này thì hoàn toàn ngược lại, thoải mái không hề giấu giếm. Thật lòng mà nói thì Liễu Hành Vân cũng phải bội phục cả ở điểm này.
Về phần Phong Thanh Thiển, nàng lại chẳng hề cho rằng đó là điều gì cao thượng.
Với nàng thì y thuật vốn chẳng phải bảo vật để sống còn.
Người có thể học được thì cũng chẳng nhiều. Dựa vào ánh mắt là nàng có thể nhận ra ai học được ai không, nên nếu là bạn bè thì nàng chẳng ngại chỉ dạy đôi chút. Còn nếu là kẻ thù, dù thiên phú có tốt mấy thì nàng cũng không buồn hé nửa lời.
Sáng sớm hôm sau, nàng chuẩn bị sẵn hai phần thuốc ngâm chân. Một phần dùng trước khi châm cứu, phần còn lại để dùng vào buổi tối.
Tay cầm bộ kim châm của mình, Phong Thanh Thiển lại đến phòng Dung Thiên Trần như thường lệ. Liễu Hành Vân cũng đã có mặt sẵn ở đây.
Thấy hôm nay ánh mắt Liễu Hành Vân nhìn mình nóng rực khác thường, Phong Thanh Thiển hơi giật mình, lặng lẽ rùng mình một cái rồi lùi ra sau nửa bước.
Dĩ nhiên, Liễu Hành Vân chẳng hề nhận ra phản ứng ấy, thậm chí hắn còn rất nhiệt tình hỏi: “Phong công tử, có cần ta giúp gì không?”
Phong Thanh Thiển liếc hắn bằng ánh mắt khó hiểu, sau đó lạnh nhạt nói: “Ngươi ở đây chẳng phải là để giúp ta sao? Chẳng lẽ tưởng ta giữ ngươi lại để làm cảnh à?”
Dù lời nàng nghe chẳng khách sáo chút nào, nhưng Liễu Hành Vân nghe thế lại vui mừng ra mặt. Miễn là được học hỏi thêm gì đó, chuyện phụ giúp chẳng thành vấn đề.
Hắn lập tức gật đầu: “Được!”
Mấy ngày này sống chung, Phong Thanh Thiển cũng nhận ra Liễu Hành Vân là người ham học hỏi.
Tuy ban đầu có định kiến với nàng, nhưng sau khi chứng kiến tay nghề thật sự của nàng thì hắn cũng đã dần thay đổi cách nhìn và cũng biết khiêm tốn lắng nghe.
Chỉ riêng điểm đó thôi thì nàng cũng thấy nên cho hắn thêm chút cơ hội, dù vẫn chưa quên mối thù nhỏ nhỏ trong lòng.
Phong Thanh Thiển mỉm cười: “Đã vậy thì Liễu thần y, hôm nay ngươi lo xoa bóp cho Vương gia nhé. Ta chỉ đạo rồi cho ngươi làm.”
Liễu Hành Vân sững người, nhưng rồi chân thành nói: “Cảm ơn ngươi đã chỉ dạy.”
Phong Thanh Thiển nhoẻn miệng đả kích ngay: “Ngươi muốn học thì ít ra cũng phải biết đôi chút đã.”
Liễu Hành Vân: “...”
Tốt rồi. Đừng bao giờ mong từ miệng Phong Thanh Thiển thốt ra được mấy câu tử tế.
Hắn bắt đầu hoài nghi lúc đó mình ngu ngốc đến mức nào mà lại đi gây chuyện với người như nàng?
Phong Thanh Thiển thì chẳng buồn đoán xem trong đầu hắn đang nghĩ gì. Nàng bắt đầu chỉ điểm từng huyệt đạo, nói rõ lực đạo cần thiết khi xoa bóp. Đến lúc thấy hắn làm sai, lực không đủ, nàng còn thẳng tay uốn nắn lại.
Liễu Hành Vân: “…”
So ra, hắn đúng là một đứa ngốc.
Một vòng xoa bóp đi qua, tinh thần Liễu Hành Vân căng như dây đàn, mồ hôi lấm tấm trên trán. Khi kết thúc, hắn quay sang nhìn Phong Thanh Thiển, trong ánh mắt vô thức mang theo chút mong chờ.
Phong Thanh Thiển liếc mắt đánh giá: “Tạm được. Tối nay sẽ phối hợp với một loại thuốc khác, cách xoa bóp cũng sẽ khác. Ta nói trước để ngươi nhớ kỹ. Sau khi châm cứu xong ta sẽ về nghỉ, lúc đó ngươi sẽ phải tự xoay sở, hiểu chưa?”
Nói rồi, thấy Liễu Hành Vân lấy giấy bút ra, nàng bắt đầu đọc một loạt tên huyệt đạo và cường độ ấn, không quên nhấn mạnh từng chi tiết.
Bởi vì có thêm phương pháp mới phối hợp, Liễu Hành Vân đã chuẩn bị tâm lý, cũng hiểu được phần nào nàng muốn đạt tới yêu cầu gì.
Và rồi hắn đột nhiên sững người.
Thì ra việc Phong Thanh Thiển để hắn tập xoa bóp từ sớm, chính là để chuẩn bị cho chuyện này đúng không?