Đêm đã khuya.
Phong Thanh Thiển đã sớm đi nghỉ để dưỡng sức để chuẩn bị cho ngày mai, một ngày hứa hẹn sẽ tiêu hao không ít tinh lực.
Trong khi đó, gian phòng của Dung Thiên Trần vẫn sáng đèn. Hắn đang ngồi trên xe lăn, đối diện là Liễu Hành Vân với vẻ mặt có phần phức tạp.
Cuối cùng không nhịn được nữa, Liễu Hành Vân bất chợt lên tiếng: “Ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải tâm phục khẩu phục một tiểu tử nhỏ tuổi hơn mình.”
Huống hồ trong mắt bao người, tiểu tử đó còn chỉ là kẻ ăn chơi vô dụng. Nếu vậy thì chẳng phải chính hắn đã nhìn lầm người rồi sao?
“Trên người còn người, ngoài trời còn trời.” Dung Thiên Trần chỉ thản nhiên đáp.
Liễu Hành Vân liếc hắn một cái rồi bất chợt hỏi: “Nói nghe coi, nửa năm người bị thương nằm một chỗ, hắn chẳng hé răng nửa lời. Sao tự dưng đến lúc đó lại nhảy ra, lại còn đưa thuốc cho người dùng? Còn tự khai luôn thân phận? Hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Liễu Hành Vân hỏi câu này vì cả hai bọn họ đều hiểu rõ Phong Thanh Thiển có tài nhưng xưa nay vẫn luôn cố ý che giấu, không hề muốn để ai biết mình giỏi y thuật. Bởi thế nên nửa năm Dung Thiên Trần nằm liệt hắn cũng chưa từng ra tay giúp đỡ.
Dung Thiên Trần mím môi, ánh mắt chợt khẽ dao động.
Chẳng lẽ lại nói thật rằng hôm ấy Phong Thanh Thiển giận quá mất khôn, vung một chưởng đập thẳng vào người hắn, đến khi phát hiện mình ra tay quá nặng mới hoảng hốt bốc thuốc cứu người?
Mà lý do nổi giận thì lại liên quan đến chuyện hắn chèn ép Phong Tướng quân và cô nương nhà họ Từ. Nghĩ tới thôi đã thấy mất mặt không chịu nổi.
Những chuyện thế này, tất nhiên Dung Thiên Trần tuyệt đối sẽ không bao giờ mở miệng.
Cuối cùng hắn chỉ đáp hờ hững: “Do vận khí ta tốt thôi.”
Liễu Hành Vân nghe thế cũng không hỏi thêm mà chỉ gật đầu: “Cũng coi như ngươi may mắn.”
Dung Thiên Trần cụp mắt ánh nhìn xa xăm, giọng đột nhiên trầm hẳn xuống: “Ngươi cảm thấy Phong Thanh là người thế nào?”
Liễu Hành Vân ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời ngắn gọn: “Quỷ tài.”
Không có từ nào hợp hơn thế. Những phương pháp trị liệu hắn dùng, thoạt nhìn thì trông có vẻ hoang đường nhưng hiệu quả lại khiến người ta phải tâm phục khẩu phục.
Dung Thiên Trần nghe câu này thì chỉ bật cười khẽ, khóe môi cong lên một chút.
Liễu Hành Vân lại nhíu mày: “Chân người thật sự khá hơn rồi sao? Mới bảy ngày mà đã có cảm giác lại rồi à?”
“Ừ.”
Dung Thiên Trần khẽ gật đầu, trong mắt cũng hiện lên vẻ khó tin.
Phải biết là suốt nửa năm qua, Liễu Hành Vân đã tốn không biết bao nhiêu công sức mà hiệu quả chẳng đáng là bao. Nhiều lắm cũng chỉ giữ cho chân không bị teo tóp, còn độc tố thì vẫn lặng lẽ lan rộng từng chút một.
Vậy mà Phong Thanh Thiển chỉ mất đúng bảy ngày đã làm được đến mức này.
Trong lòng vẫn còn nghi ngờ, Liễu Hành Vân liền nói: “Vương gia, để ta xem thử chân ngài.”
Dung Thiên Trần nhìn hắn một lát rồi cũng gật đầu.
Thế là Liễu Hành Vân bắt mạch, sau đó lại kiểm tra sơ qua một lượt, trong phút chốc thần sắc hắn thực sự bị chấn động: “Đây là độc tố đang bắt đầu bị bức ra ngoài rồi!”
Chỉ mới xong giai đoạn đầu mà hiệu quả đã thấy rõ rệt.
Dung Thiên Trần chỉ hỏi ngắn gọn: “Thì thế nào?”
Liễu Hành Vân gật đầu, giọng không giấu nổi sự thán phục: “Với tốc độ này, chân của người hoàn toàn có thể hồi phục.”
Mỗi ngày hắn đều tận mắt chứng kiến Phong Thanh Thiển ra tay, vậy mà để phục chế y nguyên cách làm ấy thì hắn lại chẳng thể nào làm nổi.
Cuối hắn ta vẫn khẽ thở dài: “Trước kia ta còn tưởng mình là thiên tài…"
Dung Thiên Trần rất nhanh đã liếc mắt sang: “Ngươi có thể đến học hắn.”
Liễu Hành Vân nghe lời này dĩ nhiên cũng thoáng động tâm, nhưng vẫn có chút hơn lưỡng lự: “Nhưng mà hắn có chịu dạy không?”
“Bây giờ ngươi vẫn đến nhìn lén mỗi ngày đấy thôi, hắn cũng đâu có cản ngươi!”