Chương 28: Có chút cảm giác

Bảy ngày trôi qua, Liễu Hành Vân rốt cuộc cũng phải tâm phục khẩu phục Phong Thanh Thiển.

Thuốc mỗi ngày một khác, cách nấu mỗi lần đều như đang đùa nghịch, mà tay nghề đấm bóp thì hôm nay không giống hôm qua, ngày mai lại đổi kiểu khác.

Vậy mà cứ thế, chân của Dung Thiên Trần thực sự cải thiện từng ngày. Dù muốn bắt bẻ nhưng Liễu Hành Vân cũng chẳng còn lời nào để nói.

Phải công nhận Phong Thanh Thiển đúng là có bản lĩnh.

Như nàng từng nói, hắn không biết phương pháp này không có nghĩa là trên đời không tồn tại nó. Có thể mỗi ngày điều chỉnh cách trị theo tình trạng hồi phục của bệnh nhân, chuyện đó ngoài thần y ra thì ai mà làm nổi chứ?

Giờ đây, Phong Thanh Thiển dựa vào chính năng lực của mình mà khiến hắn tâm phục khẩu phục.

Ngày thứ bảy, vừa đấm bóp xong, Phong Thanh Thiển nhìn kỹ chân Dung Thiên Trần, khẽ gật đầu rồi bất ngờ dùng sức bóp một cái: “Thế nào? Có cảm giác chưa?”

Dung Thiên Trần dù cảm thấy khó tin nhưng vẫn gật đầu: “Có… có chút cảm giác.”

Mà rõ ràng chỗ nàng bóp không phải huyệt vị, cũng chẳng phải nơi nào đặc biệt mẫn cảm, chỉ là tùy ý ra tay, chỉ có điều hơi mạnh tay một chút.

Khi buông ra, một vùng trên đùi hắn đã đỏ rực.

Liễu Hành Vân: “…”

Đúng là bội phục. Dám mạnh tay với Dung Thiên Trần như vậy, thực sự hắn mới thấy lần đầu.

Nếu là trước đây, chắc hắn đã mắng thẳng là đồ ngu không sợ chết. Nhưng giờ thì có năng lực, kiêu ngạo một chút cũng là chuyện dễ hiểu.

Thực sự không đáng trách.

Phong Thanh Thiển vẫn theo lệ cũ, thử bắt mạch một lần nữa rồi gật đầu: “Được rồi. Ngày mai có thể bắt đầu thử châm cứu. Mà châm cứu sẽ tốn kha khá sức lực, cho nên ngâm chân bấm huyệt vẫn để ta lo, nhưng phần sắc thuốc thì Liễu Hành Vân ngươi đảm nhận nhé.”

“Gì cơ? Ta á? Ta đâu có biết nấu!”

Liễu Hành Vân phản ứng ngay lập tức. Phong Thanh Thiển liếc hắn một cái với ánh mắt khó tả: “Đường đường là một thầy thuốc mà dám bảo không biết sắc thuốc?”

Liễu Hành Vân: “Ta không biết nấu như ngươi thôi.”

Nói thì nghe có vẻ xấu hổ nhưng lại đúng là sự thật. Hắn phải thẳng thắn thừa nhận.

Phong Thanh Thiển xoa trán: “Ta đâu bắt ngươi nấu giống ta. Chỉ là mai ta không rảnh để sắc thuốc. Ta sẽ chuẩn bị dược liệu sẵn, ngươi chỉ cần trông cẩn thận, canh thời gian đúng giờ là được. Thuốc mà để đến mức trào ra nồi thì tùy ngươi xử lý.”

Nói thật thì cách sắc thuốc của nàng đúng là đặc biệt, không phải ngày một ngày hai là học theo được. Mặc dù Liễu Hành Vân cũng là danh y, nhưng muốn bắt chước kiểu đó thì e rằng còn lâu lắm.

Còn nấu kiểu thông thường thì cùng lắm là mất chút dược tính, hao thêm chút thời gian vậy thôi.

Khóe miệng Liễu Hành Vân giật giật.

Cảm giác bị khinh thường, mà còn bị khinh rất có lý.

Dung Thiên Trần lúc này cũng tò mò hỏi: “Nếu đã định thời gian sẵn, có thể dùng giỏ mây để điều khiển dược liệu thả vào theo giờ không?”

“Không được.” Phong Thanh Thiển còn chưa kịp nói thì Liễu Hành Vân đã vội phản đối: “Nếu cho ta thêm thời gian học thì chắc là làm được. Nhưng hiện tại thì ta chịu.”

Hắn tin mình có thể học được, nhưng mấy ngày đầu vừa mới gây lộn với Phong Thanh Thiển, tuy nàng không cấm hắn theo dõi nhưng cũng chẳng giảng giải gì.

Hắn chỉ đứng nhìn, mà nhìn cũng chẳng hiểu được bao nhiêu.

Phong Thanh Thiển liếc hắn cái nữa, lần này là liếc đầy khinh bỉ: “Dược liệu ta dùng vốn rất ngẫu hứng, người mới học điều khiển không nổi đâu. Điều khiển sai thì hỏng luôn, thà cứ nấu kiểu bình thường còn đỡ rắc rối hơn.”