Chương 27: Xúc cảm không tệ

Thế là, đợi đến khi dược tính phát tác xong, Liễu Hành Vân rốt cuộc cũng hấp tấp chạy tới, vừa hay bắt gặp một cảnh tượng khó nói thành lời.

Dung Thiên Trần đang hơi cúi đầu, nét mặt kín như bưng, lặng lẽ nhìn thiếu niên ngồi xổm trước mặt.

Hai chân hắn thì trần như nhộng. Còn thiếu niên kia lại đang thản nhiên cúi đầu, hai tay không chút ngại ngùng sờ tới sờ lui trên đùi người ta.

Liễu Hành Vân suýt nữa nổ tung tại chỗ: “Phong Thanh! Ngươi đang làm cái trò quỷ gì đấy hả???”

Phong Thanh Thiển bị quấy rầy, mất kiên nhẫn quay đầu lại quát thẳng một câu: “Câm miệng!”

Liễu Hành Vân đứng đơ như tượng.

Hắn nhất quyết không thừa nhận là mình vừa bị khí thế của tên nhóc kia làm cho cứng họng.

Một đứa suốt ngày cà lơ phất phơ, thế mà lúc nghiêm túc lại khiến người khác không thốt nên lời.

Vốn còn định mắng thêm mấy câu cho hả giận, nhưng chưa kịp mở miệng đã thấy ánh mắt Dung Thiên Trần liếc sang.

Một ánh nhìn rõ ràng bảo hắn ta cứ chờ đã.

Lý trí cuối cùng cũng chịu quay về, Liễu Hành Vân đành ngậm miệng, nhưng trong lòng vẫn ngứa ngáy.

Hai lần thua dưới tay tên nhóc này, lại phải chứng kiến cái bộ dạng vừa giả ngơ vừa như biết hết thiên hạ của hắn, cơn giận trong bụng Liễu Hành Vân đúng là sôi ùng ục không biết xả đi đâu.

Nhưng nghĩ lại, nếu Phong Thanh Thiển thực sự làm chuyện mờ ám thì Dung Thiên Trần sao có thể để yên?

Dù chân chưa lành nhưng đánh một đứa không có chút sức chống trả thì có khó gì.

Liễu Hành Vân hít sâu một hơi, cuối cùng cũng bình tĩnh quan sát kỹ động tác của thiếu niên kia. Rồi hắn chợt cau mày...

Động tác này chẳng phải là đang khai thông gân mạch hay sao?

Hắn nhận ra ngay, vì nửa năm nay chính hắn là người phụ trách việc đó. Dù không thể chữa lành hoàn toàn, ít nhất cũng giúp Dung Thiên Trần không bị teo chân.

Mà giờ đây, hắn thấy rõ vùng đùi vốn trắng bệch kia đã bắt đầu ửng lên từng tầng đỏ ấm.

Đây là có phản ứng thật rồi sao?

Dù biết hy vọng rất mong manh nhưng lòng hắn vẫn không khỏi xao động.

Phong Thanh Thiển vẫn chăm chú xoa nắn, đến mức trán rịn mồ hôi.

Một lúc sau, nàng chậm rãi lau tay, giọng hờ hững nói: “Được rồi, ngâm thêm nửa khắc nữa là được.”

Vừa quay đầu đã bắt gặp ánh mắt soi mói của Liễu Hành Vân đang chiếu thẳng vào mình, Phong Thanh Thiển cũng chẳng buồn để tâm, chỉ quay sang nhìn Dung Thiên Trần rồi bỗng nhiên cười toe toét: “Vương gia, chân của ngài bỏ không nửa năm mà giờ nhìn lại vẫn tròn trịa đẹp mắt lắm đấy, chẳng hề teo tóp chút nào!”

Câu này nghe thì có vẻ chân thành, nhưng ngẫm lại rõ ràng là trêu chọc. Nhất là khi nàng còn bình thản bồi thêm một câu: “Xúc cảm cũng không tệ đâu.”

Ánh mắt Dung Thiên Trần lập tức híp lại, nguy hiểm rình rập: “Ngươi nghĩ bản vương sẽ không động thủ với ngươi à?”

Phong Thanh Thiển tỏ vẻ vô tội: “Ta nói thật mà. Ta đang khen Vương gia đấy, ngài không nghe thấy sao?”

“À?” Dung Thiên Trần nhấn giọng: “Phong Thanh, đừng có thử độ kiên nhẫn của bản vương.”

Phong Thanh Thiển bĩu môi một cái, cũng chẳng buồn cãi lại.

Còn Liễu Hành Vân thì đứng cạnh suýt nữa muốn xông vào đè xuống đánh nàng một trận. Tên này thật đúng là to gan, chẳng biết sợ ai!

Phong Thanh Thiển liếc sang nước thuốc, sau đó nhẹ giọng nói: “Cũng đến lúc rồi. Ta đi gọi Tiểu Tứ vào. À mà bắt đầu từ hôm nay, bảy ngày liền mỗi ngày ta đều phải xoa bóp cho Vương gia. Vương gia cứ chuẩn bị tinh thần trước đi nhé!”

Nói xong, nàng quay lưng bỏ đi, tiện thể gọi Tiểu Tứ vào giúp Dung Thiên Trần mặc y phục. Sau khi quay lại bắt mạch lần nữa thì nàng khẽ gật đầu, lẩm bẩm một mình: “Ừm… mai phải thay đổi một chút dược liệu, lượng thuốc cũng cần điều chỉnh lại... Mai đổi.”