Dặn dò xong, nàng lại liếc mắt ra hiệu cho A Cát, bảo nàng nhìn kỹ cách Hoạ Mi mài, sau này có khi cần đến.
A Cát chớp mắt, cố tình đứng sau lưng Hoạ Mi để tiện nhìn trộm học theo.
Hoạ Mi tạm thời không nghĩ nhiều, chỉ tò mò muốn biết vương phi định làm gì.
Mực đã mài xong, Diêu Hoàng rút từ giá bút một cây bút lông nhỏ, suy nghĩ một lát, vung tay vẽ những đường ngang dọc lên tờ tuyên chỉ, sai thì xoá đi vẽ lại, chẳng mấy chốc đã làm lem nhem cả một mảng giấy.
Hoạ Mi: "……"
A Cát đã hiểu ra: "Vương phi đang chia đất ở vườn rau sao?"
Hoạ Mi: "……"
Diêu Hoàng cười nói: "Đúng vậy, cứ chia sẵn ra trước, ngày mai gọi người tới xới đất gieo trồng."
Bản vẽ này chỉ là phác thảo, sau khi chỉnh sửa hoàn chỉnh, nàng lại vẽ thêm hai bản, một bản giữ lại cho mình, một bản giao cho tổng quản Quách Xu.
Vừa vẽ xong, mực còn chưa khô, Bách Linh từ ngoài vào bẩm báo: "Vương phi, vương gia đến tiền viện rồi."
Diêu Hoàng: "Biết rồi."
Đã đến giờ dùng bữa tối, nàng chuẩn bị đi ngay, nhưng Bách Linh mím môi, lấy hết dũng khí nhắc nhở: "Vương phi, nô tỳ mang đôi giày mới cho người nhé?"
Diêu Hoàng cúi xuống, lúc này mới nhận ra đôi hài lụa thêu màu hải đường của mình đã dính một lớp bụi đất, chắc hẳn là lúc vào vườn rau để lại.
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Bách Linh, nàng bật cười: "Vẫn là ngươi chu đáo, tránh được cảnh mất mặt trước vương gia, mau đi đi."
Thực ra, nếu ở nhà mình, giày bị bẩn cũng chẳng đáng gì. Nhưng phu quân nàng là một vương gia từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, chắc hẳn khó mà chịu được cảnh vương phi y phục không chỉnh tề.
Bách Linh lập tức đi lấy giày.
A Cát liếc nhìn đôi giày của vương phi, âm thầm ghi nhớ sau này cần chú ý hơn, phải nghĩ cho vương phi từng chi tiết nhỏ.
Hoạ Mi thì cụp mắt xuống. Nàng đã sớm nhìn thấy giày của vương phi bị bẩn nhưng cố tình không nhắc, không ngờ Bách Linh lại lắm lời, giờ đây càng làm nàng trông kém cỏi hơn.
Sau khi thay giày mới, Diêu Hoàng nhìn quanh năm người bên cạnh, rồi nói với Bách Linh: "Ngươi theo ta đến tiền viện."
Dù đến nơi, Bách Linh cũng chỉ có thể đứng ngoài sân, nhưng được đi theo vương phi ra ngoài là biểu hiện của sự được sủng ái.
Hoạ Mi trừng mắt nhìn Bách Linh, lẽ nào con nha đầu này muốn tranh vị trí đại nha hoàn của nàng?
Bách Linh cảm nhận được ánh mắt như dao kia, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã vội vàng theo sát vương phi rời đi.
Hoạ Mi lập tức quay sang, nhìn A Cát với vẻ châm biếm: "Xem kìa, Bách Linh lập công rồi, ngươi bị lu mờ rồi đấy."
A Cát: "… Chỉ là đi một chuyến đến tiền viện thôi, ngươi nghĩ nhiều quá rồi."
Hoạ Mi: "……"
---
Tại tiền viện, bàn ăn đã bày sẵn, chỉ đợi vương gia và vương phi đến đủ mới dọn thức ăn lên.
Diêu Hoàng dần quen với dáng vẻ u ám của Huệ Vương. Sau khi chào hỏi, nàng tự động ngồi xuống bên phải phía dưới vương gia.
Vừa ngồi xong, Triệu Tuỵ liền nói: "Truyền cơm đi."
Thanh Ải ra ngoài sắp xếp, sau đó cũng đứng lại bên ngoài.
Diêu Hoàng mỉm cười nói với Huệ Vương: "Vương gia, ta đã quyết định sẽ trồng gì ở vườn rau rồi, vừa nãy còn vẽ cả sơ đồ, lát nữa cho người xem nhé?"
Triệu Tuỵ gật đầu.
Diêu Hoàng tiếp tục: "Còn nữa, bữa trưa nhiều món như vậy chúng ta đâu thể ăn hết, thừa lại rất phí phạm. Ta đã dặn nhà bếp bớt đi mấy món, người thấy có được không?"
Triệu Tuỵ: "Được."
Diêu Hoàng đang thầm nghĩ người này thật ít lời, thì nhà bếp đã mang lên một đĩa gan heo trộn lạnh và một đĩa hoa quả vàng óng.
Nàng ngửi thấy mùi hương chua ngọt, liếc nhìn tiểu nha đầu bưng đồ ăn, thấy nàng ta không nói gì, chỉ sau khi tiểu nha đầu rời đi, nàng mới nhỏ giọng hỏi Huệ Vương: "Vương gia, đây là quả gì vậy?"
Triệu Tuỵ nhìn thoáng qua, đáp: "Mật vọng(*), cống phẩm từ Giao Châu đưa tới."
(*) Mật vọng: Là trái xoài đó mấy bà
Diêu Hoàng biết Giao Châu, đó là tỉnh cực nam của triều đình, nghe nói khí hậu nóng bức, mùa đông cũng ấm áp như mùa xuân ở kinh thành.
"Nó ngon lắm đúng không?"
"Ừm."
Diêu Hoàng dùng nĩa xiên một miếng, vừa định đưa lên miệng, bỗng nghĩ ra điều gì, mỉm cười đưa đến trước mặt Huệ Vương: "Vương gia ăn trước đi."
Triệu Tuỵ nghiêng người tránh né: "Ta tự lấy."