Chương 38: Vương gia yên tâm, ta sẽ hết sức tiết kiệm

Danh sách được ghi chép theo cấp bậc của hạ nhân, như mỗi khu viện và hoa viên trong phủ đều có một vị quản sự, chịu trách nhiệm giám sát việc bảo trì nhà cửa, quét dọn, chăm sóc hoa cỏ.

Sau đó là danh sách theo từng công việc cụ thể, như phòng bếp, phòng thêu, phòng ươm trồng, khố phòng, xưởng thủ công, chuồng ngựa, phòng giặt giũ v.v… Từng nơi đều ghi rõ từ quản sự đến các nha hoàn, tiểu tư.

Ngoài những người có khế ước bán thân, vương phủ còn thuê hai vị lang trung cư trú tại phủ, đều là danh y có tay nghề cao.

Vừa xem vừa đếm sơ, Diêu Hoàng tính ra cả vương phủ có đến hơn một trăm hạ nhân, nàng giật mình, khép sổ lại, hạ giọng hỏi Huệ Vương: “Vương gia, nhiều người như vậy, mỗi tháng phát bổng lộc chắc cũng không ít nhỉ?”

Triệu Tuỵ: “…… Dùng được thì nuôi được, không cần lo lắng.”

Diêu Hoàng nhanh chóng tính nhẩm một lượt, bổng lộc hàng năm của vương gia là năm ngàn lượng, chia đều ra mỗi tháng hơn bốn trăm lượng. Lương tháng, chi phí ăn uống của cả đám hạ nhân cùng phí duy trì phủ đệ nếu tính tròn chừng một trăm lượng, vậy thì bổng lộc của vương gia còn khoảng ba trăm lượng. Nếu trừ thêm tiền ăn mặc, thuốc men của hai phu thê khoảng một trăm lượng nữa……

Với xuất thân là nữ nhi nhà bách hộ như nàng mà nói, một tháng dư dả hai trăm lượng đã là nhiều, nhưng nếu so với lời vương gia hứa đêm qua rằng nàng có thể tiêu xài tùy ý, lại thêm một cây trâm bảo thạch có giá mấy trăm lượng, thì nếu nàng thật sự tiêu pha hoang phí, vương phủ chẳng mấy chốc sẽ cạn kiệt mất!

Triệu Tuỵ chỉ thấy vương phi của mình vừa cau mày, sau đó nhanh chóng giãn ra, rồi còn ra vẻ nghiêm túc nói với y: “Vương gia yên tâm, ta sẽ hết sức tiết kiệm, không tiêu bừa những thứ không nên tiêu.”

Nàng thích trang sức, nhưng tuyệt đối không phải loại tháng nào cũng đòi mua đồ quý giá. Nếu vương gia không chê, nàng vẫn có thể đeo những món trang sức giản dị, vừa túi tiền mà vẫn thấy vui vẻ.

Triệu Tuỵ: “……”

Lúc này Thanh Ải trở về, bẩm báo: “Bẩm vương gia, mọi người đã đến đông đủ.”

Triệu Tuỵ: “Bảo Phi Tuyền dẫn bọn họ vào.”

Người đã tập trung sẵn ngoài Minh An Đường, nên chỉ một lát sau, hơn trăm người được ba vị đại quản sự sắp xếp vào đội ngũ chỉnh tề, lần lượt tiến vào.

Thanh Ải đẩy xe lăn của Triệu Tuỵ ra ngoài, Diêu Hoàng đi theo bên cạnh.

Tổng quản Quách Xu cao giọng hô: “Bái kiến vương gia, vương phi!”

Ngay lập tức, mọi người đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hành lễ.

Triệu Tuỵ nhìn về phía Diêu Hoàng.

Diêu Hoàng hiểu ý, bèn bảo bọn họ miễn lễ.

Chờ mọi người đứng dậy, ánh mắt bọn họ đều cung kính dừng trên người vương phi, ghi nhớ diện mạo nàng, sau đó nhanh chóng cúi đầu giữ lễ.

Triệu Tuỵ cất giọng bình thản: “Các ngươi đối với ta thế nào, sau này cũng phải tôn trọng vương phi như vậy. Nếu có kẻ nào làm trái, cứ chiếu theo gia quy xử lý.”

Mọi người đồng loạt quỳ xuống lĩnh mệnh.

Giúp Diêu Hoàng lập uy xong, Triệu Tuỵ liền cho lui cả đám người, rồi quay sang nàng nói: “Ta dẫn nàng đi dạo một vòng vương phủ.”

Đây là thể diện mà một tân lang nên dành cho tân nương.

Diêu Hoàng vô cùng hào hứng, dù sao đây cũng là nhà mới của nàng, tất nhiên phải tham quan cẩn thận.

Nhưng nàng lại cảm thấy nếu hai phu thê đi dạo riêng sẽ dễ bồi dưỡng tình cảm hơn, trò chuyện cũng tự nhiên hơn, thế nên nàng chẳng hề do dự, bước thẳng ra sau xe lăn, bảo Thanh Ải: “Các ngươi cứ ở lại đây đi, ta tự chăm sóc vương gia được rồi.”

Thanh Ải: “……”

Diêu Hoàng thấy Thanh Ải vẫn còn nắm chặt tay cầm phía sau xe lăn, không biết có nên buông hay không, nàng liền cúi người, nghiêng đầu hỏi chủ nhân thực sự: “Vương gia, có được không?”

Triệu Tuỵ đáp: “Được, Thanh Ải, A Cát theo xa phía sau.”

Thanh Ải thở phào nhẹ nhõm.

Diêu Hoàng mỉm cười tiếp nhận xe lăn: “Vương gia chỉ đường đi, người yên tâm, ta nhất định đẩy thật vững.”

Triệu Tuỵ giơ tay chỉ một hướng.