Nói thế nào nhỉ... Chỉ cần nhìn thấy bà ta, liền biết Thái hậu và Hoàng đế ngày thường chắc chắn là như nước với lửa.
Hai người đều không phải là hạng dễ đối phó!
Nhưng lúc này, Chương Thái hậu đã rưng rưng nước mắt.
Cậu vô cùng xấu hổ về điều này, cậu là hàng giả của hàng giả, không có chút tình cảm nào với vị lão Thái hậu này, hiện tại vì bảo toàn mạng sống, cũng không quan tâm đến điều gì khác, chỉ đành nhịn nhục quỳ xuống: "Nhi thần Phù Diệp bái kiến Thái hậu nương nương."
Chương Thái hậu trực tiếp đỡ cậu dậy: "Con nên gọi ta một tiếng mẫu hậu mới phải."
Phù Diệp: "Mẫu hậu."
Thôi vậy, sau này cứ ngoan ngoãn hiếu thuận với Thái hậu vậy.
Hiện tại, con cháu hoàng thất cơ bản đã bị Phù Hoàng gϊếŧ gần hết rồi, chỉ còn lại hai người là cậu và Phù Hoàng, Phù Hoàng khỏi phải nói, đều là bạo quân cả, lại không phải do Thái hậu sinh ra, tự nhiên không thể trông cậy vào, đối với Thái hậu mà nói, cho dù có một kẻ giả mạo ở bên cạnh, có lẽ cũng tốt.
Cậu rất biết cách lấy lòng người già, cách xa tưởng tượng sẽ cảm thấy nhà đế vương giàu sang, cao không thể với tới, nhưng khi thực tế tiếp xúc, phát hiện thiên hạ người già đều như nhau, trong hoàng cung cũng có những chuyện gia đình riêng. Cậu và Thái hậu hàn huyên một hồi, nói nhiều về cuộc sống của cậu ở nơi đất khách quê người những năm gần đây, cũng như chuyện sinh mẫu của cậu là Chiêu Dương phu nhân năm xưa thân thiết với Thái hậu như thế nào.
Bởi vì mới quen biết, bản thân lại như đi trên băng mỏng, vẫn chưa đứng vững gót chân, cho nên Phù Diệp thêm một cái cẩn thận, Thái hậu hỏi rất kỹ, không rõ là hoàn toàn vì quan tâm hay là muốn thẩm vấn cậu một lần nữa, cho nên cậu trả lời cũng rất cẩn trọng.
Tuy nhiên có thể thấy Thái hậu và Hoàng đế quả thực quan hệ rất tệ, chỉ cần nhắc đến Hoàng đế, Thái hậu ba câu thì hai câu đều mang theo sự bất mãn.
"Con ở chỗ Hoàng đế ở có được không? Hắn đối với con thế nào?"
"Hắn ba ngày thì có hai ngày phát bệnh, con không có việc gì thì đừng để ý đến hắn."
Chỉ có Tôn Cung Chính bên cạnh là sẽ uyển chuyển khuyên can một chút.
Thái hậu: "Hắn có bản lĩnh thì gϊếŧ luôn cả bà già này đi! Ta muốn xem xem, hắn có dám hay không!"
Cậu cũng nhìn ra, Thái hậu nương nương rất có khí phách.
Đối diện với bạo quân mà cũng không sợ.
Đây chính là nhân vật mà các đại thần cố mệnh của hoàng thất đều muốn gϊếŧ thì gϊếŧ! Nhìn vào cách hành xử thường ngày của hắn, đoán chừng cũng không quá khách sáo với Thái hậu.
Cậu chỉ có thể nói Thái hậu quả thực xứng đáng là người từng làm quốc mẫu.
Cậu và Thái hậu khách sáo nói chuyện một hồi, Thái hậu thấy cậu khí lực không đủ, lúc này mới cho cậu ra ngoài, trước khi đi còn dặn dò: "Con cứ yên tâm, ta sẽ không để con ở trong Thanh Nguyên Cung lâu đâu."
Phù Diệp chậm chạp nhận ra, phát hiện Thái hậu nương nương miệng một tiếng ta, không giống như cậu thấy trong phim truyền hình tự xưng là "Bản cung" hoặc "Ai gia".
"Ai gia, Bản cung, Trẫm, những từ này đều không phải là từ ngữ thường ngày," Tiểu Ái đột nhiên xuất hiện, "Hoàng đế và Thái hậu ngày thường cũng rất thích nói "ta", chỉ có những dịp quan trọng hoặc ban bố chiếu thư, phê duyệt tấu chương mới dùng những từ xưng hô trang trọng hơn thôi."
Phù Diệp vừa ra khỏi cửa đã ngã xuống kiệu: "Cái BUFF bệnh tật này có thể giảm bớt cho ta một chút không?"
"Đề nghị của tôi là tốt nhất không nên," Tiểu Ái nói, "Cảm giác cậu yếu một chút, có thể bảo toàn mạng sống. Cậu và vị hoàng huynh gϊếŧ người như ngóe này của cậu quan hệ rất bình thường."
Bởi vì Thái hậu để Tôn Cung Chính đưa cậu đi, thỉnh thoảng còn phải nói chuyện với bà ta một hai câu, Phù Diệp không thể một lòng hai việc, dự định trở về Thanh Nguyên Điện rồi hỏi kỹ về cốt truyện của nguyên chủ. Kết quả còn chưa ra khỏi Từ Ân Cung, đã thấy một cung nữ tiến lên, đến gần Tôn cô cô, nhỏ giọng nói: "Bệ hạ đã tuyên Tạ Tướng quân và những người khác hỏi chính sự, đã đi vòng quanh bên ngoài Từ Ân Cung hai vòng rồi."