Sáng sớm hôm sau, vị phu tử đã ngồi xe ngựa tới.
Nghe Lâm ma ma nói, vị phu tử này từng là thiên tài đỗ đầu Tam Nguyên*, rất được Hoàng thượng coi trọng.
*thi Hương, thi Hội, thi Đình liên tiếp giành được các chức Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyênNhưng vì bản tính thanh cao, không quen nhìn những chuyện tranh đấu, giả tạo nơi quan trường nên đã sớm từ quan.
Sau đó lại được Ninh Trác mời đến Tuyên vũ vương phủ dạy dỗ mấy hài tử.
Tống Thanh Nhiễm đã tưởng tượng ra hình ảnh một lão già nhỏ bé, cổ hủ, mặc áo quần chỉnh tề, để râu dê.
Nhưng khi nhìn thấy người thật, nàng lập tức ngây người.
Nho nhã tuấn tú, khí chất thanh thoát.
Đây mà là lão già nhỏ bé sao? Đây rõ ràng là một tên mặt trắng mà!
"Tề tiên sinh, mời vào." Tống Thanh Nhiễm tiến lên, cung kính nói.
Nàng đã sớm tìm hiểu rõ ràng, vị phu tử này tên đầy đủ là Tề Tranh.
Vì một trăm lượng bạc kia, nàng cũng đã hao tâm tổn trí, phá lệ dậy sớm.
Lúc này nhìn Tề Tranh cứ như đang nhìn một thỏi bạc trăm lượng.
Có lẽ là ánh mắt của Tống Thanh Nhiễm quá mức trực tiếp, Tề Tranh khẽ nhíu mày.
Hắn ta thậm chí còn không thèm để ý đến nàng, phủi phủi tay áo màu trắng như ánh trăng, bước thẳng vào trong.
Tống Thanh Nhiễm: "..." Người này kiêu ngạo như vậy sao?
Dù sao nàng cũng là ngoại thất của Tuyên Vũ vương...
Được rồi, ngoại thất đúng là không phải thân phận gì chính đáng.
Nhưng mà cái người này, ngay cả lễ nghi cư xử cơ bản nhất cũng không có lấy một chút!
Lâm ma ma nhỏ giọng nói với nàng: "Cô nương đừng để ý, có đôi khi Tề tiên sinh đối với Vương gia cũng là thái độ này."
Tống Thanh Nhiễm bỗng nhiên tỉnh ngộ, trách sao hắn ta không làm quan được.
Với cái tính khí này, có thể giữ được cái đầu trên cổ toàn mạng lui xuống, đã là tạ ơn trời đất rồi.
Ba đứa nhỏ vẫn còn đang ở trong phòng ăn sáng.
Ninh Tiểu Thuần từ khe cửa sổ nhìn thấy Tề Tranh thì vội vàng nháy mắt với Ninh Tiểu Bắc đối diện.
Ninh Tiểu Bắc nhận được ánh mắt của đệ đệ, lập tức liền chậm lại tốc độ ăn cháo.
Bên cạnh hai người, Ninh Tiểu Ngai đặt chén trứng hấp của mình sang một bên, lén lấy trứng gà luộc của ca ca, đang chuyên tâm ăn.
Quả trứng gà kia là nha hoàn đã bóc vỏ sẵn, bàn tay nhỏ bé Ninh Tiểu Ngai móc lấy lòng đỏ bên trong, há miệng cắn một miếng to, nghẹn đến cổ dài ra.
Ninh Tiểu Bắc giật mình, vội vàng đút nước cho hắn uống để nuốt xuống.
Ninh Tiểu Ngai dường như còn cảm thấy rất thú vị, cười khanh khách.
"Ca ca -- ợ -- ca ca cũng ăn..."
Tiểu tử vừa ợ vừa đưa lòng đỏ trứng còn lại nhét vào bát của Ninh Tiểu Bắc.
Lòng đỏ bị hắn bóp nát vụn, Ninh Tiểu Bắc lại không hề nhíu mày mà ăn luôn.
Ninh Tiểu Thuần làm một biểu cảm "ọe" với hắn, vẻ mặt ghét bỏ: "Đồ đệ đã ăn rồi, sao còn bắt ca ca ăn?"
"Là ca ca của đệ!" Ninh Tiểu Ngai lý luận.
Mồm miệng đứa nhỏ vốn đã nhét đầy, lại sốt ruột thì càng nói không rõ.
Ninh Tiểu Thuần trợn trắng mắt.
"Được rồi được rồi, đừng tranh nữa." Ninh Tiểu Bắc khẽ cười: "Tiểu Thuần đệ không thể nhường đệ đệ sao?"
"Hừ! Tiểu Ngai mới không so đo với nhị ca ca đâu, đúng không?"
Ninh Tiểu Thuần vừa nói, vừa múc một thìa trứng hấp đút đến bên miệng Ninh Tiểu Ngai: "Nào, nhị ca ca đút đệ ăn, a--"
Tiểu gia hoả ngoan ngoãn há miệng, chuyện vừa cãi nhau, trong nháy mắt đã quên mất.
Bên ngoài Tề Tranh đợi đã lâu, nhìn đồng hồ cát, giọng nói lạnh lùng truyền vào phòng phía đông.
"Đi học trễ, phạt chép năm lần Thiên tự văn."
Ninh Tiểu Thuần bĩu môi.
Hắn mới không sợ đâu, trước kia phu tử cũng không ít lần phạt hắn.
Dù sao chỉ cần nữ nhân kia còn ở đây một ngày, hắn sẽ không những không đi học đúng giờ, mà trong giờ học còn ngủ, bài tập phu tử giao càng là một chữ cũng không làm.
Người trong phòng không chịu ra, Tề Tranh cũng không nóng nảy.
Nhưng Tống Thanh Nhiễm thì cuống lên.
Thấy rõ mấy đứa nhỏ này là cố tình chống đối nàng, muốn cản trở nàng phát tài?
Không thể nào!
"Hội Đông, đi chuẩn bị cho ta một bộ giấy và bút mực."
Sau khi dặn dò xong, nàng nhìn Tề Tranh: "Tề tiên sinh, chúng ta bắt đầu học thôi! Hôm nay ta cũng là học trò của ngài."
Tề Tranh nghe vậy, ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc: "Ngươi muốn học gì?"
"Các thiếu gia học gì, ta học đó."
Điều kiện ở thôn trang không bằng Vương phủ.
Tề Tranh chỉ có hai học trò là Ninh Tiểu Bắc và Ninh Tiểu Thuần, cho nên không có chuẩn bị riêng học đường, địa điểm học ngay tại thư phòng.
Một khắc sau, Tống Thanh Nhiễm ngồi vào vị trí vốn thuộc về Ninh Tiểu Thuần trong thư phòng.
Tề Tranh cũng không quản người ngồi bên dưới là ai, đến giờ là bắt đầu giảng bài, hôm nay giảng ‘Tăng Quảng Hiền Văn’.
"Tương phùng hảo tự sơ tương thức, đáo lão chung vô oán hận tâm."
Tề Tranh ở trên đọc, đọc xong lại giải thích, Tống Thanh Nhiễm ở dưới viết.
Chữ viết của nguyên chủ vốn đã không ra sao, bản thân Tống Thanh Nhiễm lại không biết viết chữ bằng bút lông, hai cái cộng lại, chữ viết ra xấu vô cùng.
Ninh Tiểu Thuần trước đó nghe nói Tống Thanh Nhiễm muốn làm học trò của Tề Tranh, đã bị kinh ngạc một phen. Lúc này hắn cùng Ninh Tiểu Bắc lén lút chạy tới chỗ cửa sổ nhìn trộm, lại bị chữ viết như gà bới của Tống Thanh Nhiễm làm cho kinh hãi.
"Này! Ai cho ngươi ngồi chỗ của ta?"
Ninh Tiểu Thuần hoàn toàn không để ý Tề Tranh đang giảng bài, nhón chân, cằm đặt trên bệ cửa sổ, cau mày chất vấn.
"Ngươi đừng tưởng viết vài chữ là có thể lừa gạt thúc thúc, người không mù."
Tống Thanh Nhiễm nhướng mày: "Kỳ thật ta viết mấy thứ này, cũng không phải để cho thúc thúc ngươi xem."
"Vậy ngươi viết cho ai xem?"
"Chủ yếu là, mấy hôm trước ta viết thư về thôn, khoe khoang với người ta, nói ta quen biết hai thần đồng thiên tài, bảy tuổi đã nhận biết hết chữ, còn học tới Tăng Quảng Hiền Văn rồi, không những có thể đọc thuộc lòng, mà còn viết rất đẹp."
"Không phải ngày mai ta sẽ về thôn sao? Ta tự mình khoe khoang thì ta phải làm tròn lời chứ!"
"Nhưng ta nghĩ, bảo hai ngươi chủ động viết cho ta, hai ngươi lại không có bản lĩnh đó, cho nên ta tự mình ra tay vậy. Đến lúc đó ta lấy Tăng Quảng Hiền Văn này ra khoe trước mặt người trong thôn, chậc chậc..."
Ninh Tiểu Thuần nuốt nước miếng: "Sau đó thì sao?"
"Phụ thân ta nhìn thấy nhất định sẽ đè trưởng tử mười ba tuổi của ông ấy ra đánh một trận, rồi nói "Ngươi xem con bé kìa"."
"Trưởng thôn nhìn thấy, còn không mang đi khoe khắp làng khắp trấn sao?"
"Chỉ cần nghĩ vậy thôi, ta đã cảm thấy rất vẻ vang rồi. Không nói nữa, hai ngươi tránh ra, đừng ảnh hưởng ta học."
"Ngươi ra đây!" Ninh Tiểu Thuần tức giận trừng mắt nhìn nàng.
Tống Thanh Nhiễm ngồi im không nhúc nhích: "Làm gì?"
"Chữ viết của ngươi xấu xí, ngươi còn muốn mang đi khắp làng bêu xấu sao?" Ninh Tiểu Thuần hừ lạnh: "Ngươi ra đây, ta tự viết!"
Ninh Tiểu Bắc: "..."
Xong rồi, lại thêm một người nữa.
Không tới một chén trà nhỏ, Tề Tranh đã thấy Ninh Tiểu Thuần vốn không bao giờ nghiêm túc nghe giảng bài lại ngoan ngoãn ngồi tại chỗ của mình, chữ trên giấy viết từng nét từng nét vô cùng ngay ngắn.
Tề Tranh nhìn qua cửa sổ, thấy Tống Thanh Nhiễm đang ở trong sân chơi với Ninh Tiểu Ngai, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
——
Lúc chạng vạng, Ninh Trạc đúng giờ đến thôn trang.
Tống Thanh Nhiễm đúng hẹn giao hai bài tập viết ngay ngắn cho hắn.
Ninh Trạc xem qua, trên mặt lộ ra vài phần kinh ngạc.
Hắn biết Ninh Tiểu Bắc luôn luôn ngoan ngoãn.
Nhưng Ninh Tiểu Thuần, tiểu tử đó chính là tên nghịch ngợm, chỉ cần hắn không tự mình trông coi, thì tiểu tử sẽ ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, bảo viết bài tập giống như muốn mạng vậy.
Chữ viết ngay ngắn như hôm nay, đã lâu rồi Ninh Trạc không thấy.
"Vương gia, việc ngài giao cho thϊếp, thϊếp đã hoàn thành."
Tống Thanh Nhiễm ra sức ám chỉ.
【Trả tiền trả tiền trả tiền!】
Ninh Trạc: "..."
Trong mắt nữ nhân này ngoài tiền ra thì không còn gì khác sao?