Ninh Trác đang gϊếŧ người.
...
Tống Thanh Nhiễm mua vài cuốn thoại bản ở trên trấn, lại mua lẻ thêm ít lông cừu và phẩm nhuộm.
Nàng định bụng quay về sẽ chọc một hình Địch Già* bằng lông cừu cho Ninh Tiểu Ngai. Cái tượng nặn bằng đất bùn trước kia không được tinh xảo lắm, hơn nữa mấy ngày nay đã bị tiểu tử nghịch đến nỗi lên nước bóng loáng cả rồi.
*Chú thích: Địch Già là tên phiên âm của Ultraman Tiga.Làm bằng lông cừu thì không cấn người, buổi tối còn có thể ôm ngủ.
Tiểu tử vừa nghe nói có thể làm thành đồ vật mềm mại thì vui vẻ vô cùng, dọc đường đi cứ lon ton nhảy nhót, bước đi cũng phấn chấn hẳn lên, hoàn toàn không cần Tống Thanh Nhiễm phải cõng hay bế.
Chỉ là lúc ra cửa nàng quên cho Khảo Xuyến Nhi* ăn, con dê nhỏ có lẽ đói quá rồi nên Ninh Tiểu Ngai kéo thế nào nó cũng không chịu đi, cứ men theo bờ sông đường về trang viện mà gặm cỏ suốt dọc đường.
Tống Thanh Nhiễm thấy giờ giấc vẫn còn sớm, nên định cùng Ninh Tiểu Ngai chăn dê một lát.
Có lẽ vì cách đó không xa chính là trang viện của Tuyên vũ Vương Ninh Trác, nên con đường này rất vắng vẻ, chẳng có người ngoài qua lại.
Bên bờ sông, mấy bụi lau sậy xanh mướt bị gió thổi đung đưa nhè nhẹ.
Cũng chính vào lúc này, Tống Thanh Nhiễm nghe thấy động tĩnh bất thường.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy cách đó mười trượng có buộc một con ngựa đen tráng kiện.
Bên cạnh con ngựa là bụi lau sậy cao đến nửa người.
Trong bụi lau, Ninh Trác một thân cẩm bào màu tím đứng thẳng tắp, áo choàng trên vai phần phật trong gió.
Trong tay hắn nắm một thanh trường đao sắc bén.
Giọng nói cũng lạnh lẽo y như ánh sáng trên lưỡi đao, hàn khí bức người.
"Phản bội bổn vương, ngươi nên biết kết cục là gì!"
Nói xong, không cho đối phương nửa cơ hội lắm lời.
Thủ khởi đao lạc*, tên binh sĩ mặc áo giáp đang quỳ trên mặt đất lập tức đầu lìa khỏi cổ, máu tươi bắn tung tóe tại chỗ.
*Chú thích: Thủ khởi đao lạc - Tay giơ lên đao chém xuống, hành động dứt khoát.Tuy có lau sậy che khuất nhìn không rõ lắm, nhưng Tống Thanh Nhiễm vẫn nghe thấy tiếng đầu rơi xuống đất.
Chẳng bao lâu sau, dòng nước sông bị nhuộm đỏ bởi máu tươi đã trôi đến trước mặt nàng.
Tống Thanh Nhiễm: "!"
Xem phim cổ trang thấy người ta hành hình thì lòng chẳng gợn sóng, nhưng nay chuyện này lại sờ sờ xảy ra ngay trước mắt.
Nàng cảm thấy tay chân lạnh toát, ngay cả cái cổ dường như cũng theo nhát đao không chút lưu tình kia của Ninh Trác mà rụt lại một cái.
Thi thể tên binh sĩ bị gϊếŧ rất nhanh đã được hai gã tùy tùng cưỡi ngựa đuổi tới lôi đi.
Tống Thanh Nhiễm sợ hãi tột độ, nhưng vẫn không quên ngồi xổm xuống bịt mắt và miệng Ninh Tiểu Ngai lại.
Dù tiểu tử vóc dáng thấp bé, cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng không đảm bảo được hắn sẽ đột ngột phát ra tiếng động.
Nhưng Tống Thanh Nhiễm chỉ lo cho Ninh Tiểu Ngai mà quên mất bên cạnh còn có một con dê.
Con dê kia ăn cỏ đang hăng say, bỗng phát ra hai tiếng kêu "be be".
Tống Thanh Nhiễm: "..."
Đầu bên kia, quả nhiên Ninh Trác ngay lập tức chú ý tới động tĩnh, quát lớn: "Kẻ nào?"
Hắn nheo mắt lại, gạt bụi lau sậy ra, từng bước đi về phía bên này.
Thanh trường đao trong tay hắn vẫn còn đang nhỏ máu, tiếng mũi đao kéo lê trên mặt đất khiến Tống Thanh Nhiễm vô cùng kinh hãi.
Sợ Ninh Trác lỡ tay gϊếŧ nhầm, nàng buông Ninh Tiểu Ngai ra, khẽ giọng dặn dò: "Tiểu tử, ngươi ngồi đây một lát nhé, tỷ tỷ đi một chút rồi về ngay, ngươi đừng khóc lóc, ngoan ngoãn nha, lát nữa tỷ tỷ làm cho ngươi hai con Địch Già được không?"
Mắt tiểu tử sáng rực lên, gật đầu, sau đó liền làm theo lời Tống Thanh Nhiễm, đặt mông ngồi xuống bãi cỏ êm ái, dáng vẻ ngoan ngoãn không nói nên lời.
Trong lòng Tống Thanh Nhiễm rất hoảng loạn.
Ninh Tiểu Ngai mới hai tuổi rưỡi, cho dù có thật sự nhìn thấy cái gì, hắn cũng tuyệt đối không thể nói ra ngoài được.
Hơn nữa, hắn là cháu trai của Ninh Trác, Ninh Trác hoàn toàn không có lý do gì để gϊếŧ người diệt khẩu.
Nhưng Tống Thanh Nhiễm thì khác.
Trên danh nghĩa nàng là ngoại thất của Ninh Trác.
Nhưng trên thực tế, đối với Ninh Trác, đối với cả Ninh gia mà nói, nàng chỉ là một người ngoài chẳng liên quan gì.
Nàng không biết vừa rồi có tính là đã va phải bí mật của Ninh Trác hay không, nhưng trực giác mách bảo rằng, Ninh Trác tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho nàng.
Tiếng mũi đao lê trên đất ngày càng gần, sát khí cũng ngày càng gần.
Tống Thanh Nhiễm lấy hết can đảm, chọn một góc sẽ không bị Ninh Trác một đao xiên thành xâu thịt nướng mà lao nhanh ra ngoài.
"Vương gia, là thϊếp..." Bởi vì quá sợ hãi, vừa mở miệng, giọng nói đã run rẩy.
"Sao ngươi lại ở đây?"
Ninh Trác không ngờ lại gặp Tống Thanh Nhiễm ở nơi này, chẳng phải nàng nên ở trong trang viện sao?
"Vừa rồi đã nhìn thấy những gì?"
Câu nói này mang theo sự nguy hiểm nồng đậm.
[Toang rồi, Barbie Q* rồi, lúc này ta dùng mỹ nhân kế còn kịp không nhỉ?]
*Chú thích: Barbie Q là tiếng lóng mạng, đọc lái từ BBQ - đồ nướng, nghĩa là "xong đời rồi/tiêu đời rồi".Chưa đợi hệ thống phản ứng, Tống Thanh Nhiễm nói là làm, mặc kệ tất cả, cắm đầu lao về phía Ninh Trác.
Rốt cuộc vẫn là bị dọa sợ, cả người nàng lảo đảo, đôi cánh tay mềm nhũn ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào l*иg ngực hắn, nước mắt cứ thế lăn dài.
"Oa oa oa, dáng vẻ cầm đao của Vương gia đáng sợ quá, dọa chết thϊếp thân rồi."
[Ta khuyên ngươi đừng có mà không biết điều, mau mau thương hương tiếc ngọc cái người ngoại thất nhỏ bé yếu đuối vô trợ nhưng biết ăn này đi, thu cái đao về mau, vừa rồi bị dọa một cái, hại ta đói cả bụng rồi đây này.]
Ninh Trác chưa từng bị nữ nhân nào tiếp cận gần như vậy, vốn bị cái ôm kia của nàng làm cho có chút thay lòng đổi dạ.
Nhưng sau khi nghe xong tiếng lòng của nàng, hắn lại âm thầm giơ thanh đao trong tay lên.
"Nói đi, muốn lên đường thế nào?"
Tống Thanh Nhiễm: "?"
"Tiểu thúc thúc!"
Ninh Tiểu Ngai không biết chạy ra từ lúc nào, nhìn thấy Ninh Trác liền hét lớn một tiếng.
Ninh Trác mắt nhanh tay lẹ, lập tức ném thanh đao dính máu vào trong bụi lau sậy.
Tống Thanh Nhiễm được cứu thoát nạn, thuận lợi rời khỏi l*иg ngực Ninh Trác, quệt vội nước mắt, xoay người đi bế Ninh Tiểu Ngai.
Ninh Trác lấy khăn gấm ra lau tay, ánh mắt rơi trên người Ninh Tiểu Ngai.
So với vẻ âm trầm tàn bạo khi gϊếŧ người, lúc này hắn đã có thêm vài phần nhu hòa.
"Hôm nay đi đâu thế?"
Ninh Tiểu Ngai ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Nhiễm, thành thật nói: "Tỷ tỷ dẫn con ra phố."
"Tỷ tỷ?" Hiển nhiên hôm nay Ninh Trác mới lần đầu tiên phát hiện ra cách xưng hô của mấy đứa trẻ này đối với Tống Thanh Nhiễm.
Ừm, không nói ra được là không đúng ở chỗ nào, nhưng cứ vô cớ cảm thấy khó chịu.