"Tên." Người phụ nữ cầm súng lên tiếng, ngắn gọn và mạnh mẽ.
"An Hạc."
"Kẻ lưu lạc từ pháo đài nào đến?"
An Hạc nhận ra mình đang bị thẩm vấn.
Giọng của người phụ nữ rất lạ, như thể là sản phẩm của nhiều ngôn ngữ pha trộn, ngữ điệu lên xuống trầm bổng hơn. An Hạc có thể hiểu, nhưng so với ngôn ngữ phổ thông ở thế giới của cô, có chút khác biệt.
Lần này An Hạc không trả lời, cô không biết "pháo đài" trong lời người phụ nữ có nghĩa là gì, cũng không biết "kẻ lưu lạc" dùng để chỉ loại người nào.
Ngay cả bịa chuyện cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Vì sự im lặng của cô, ngón tay của người phụ nữ đặt bên ngoài cò súng bắt đầu cong lại, có vẻ như chuẩn bị nổ súng.
"Rầm".
Một tiếng động lớn vang lên, cửa xe việt dã bị đạp mạnh ra, An Hạc lúc này mới phát hiện trên xe còn có một người phụ nữ đeo kính bảo hộ.
Người phụ nữ đeo kính bảo hộ bình tĩnh thu chân lại, gục trên vô lăng, hét lên: "Asta, tiết kiệm đạn của cô đi, đạn của chúng ta chỉ dùng cho bọn Cốt Thực thôi."
Người phụ nữ tóc đỏ được gọi là Asta bực bội quay đầu lại: "Tôi biết, không cần cô nhắc."
Người trên xe nhảy xuống, vừa đi vừa đẩy kính bảo hộ lên trán, để lộ đôi mắt đen sâu thẳm: "Vậy mà cô còn định nổ súng?"
"Những kẻ lưu lạc vào vùng đất hoang đều bị nhiễm bệnh một trăm phần trăm, Haidie, cô ta bị thương rồi." Asta hất cằm ra hiệu cho người bạn đồng hành tên Haidie, nhìn vào vết thương trên cổ tay trái của An Hạc.
An Hạc cũng cúi đầu xuống.
Khuỷu tay cô vẫn đang chống trên sỏi đá, trên cổ tay trái gần mu bàn tay, hai vệt máu sâu hoắm song song ngay ngắn, da thịt lật ra, vết thương rất rõ ràng.
Khoảnh khắc nhìn thấy máu, An Hạc mới cảm thấy cơn đau buốt tim. Cảm giác đau rát tương tự cũng đến từ bàn chân phải bị bỏng rộp của cô.
"Đúng thật." Haidie dứt khoát cúi xuống, giật miếng vải trên mặt An Hạc ra, vạch mí mắt cô lên xem.
Tay Haidie đeo găng tay da hở ngón, chỉ có ngón trỏ và ngón giữa được bọc kín, đôi găng tay thô ráp chạm vào mí mắt An Hạc, khiến cô có cảm giác như đang được bác sĩ thú y khám bệnh.
An Hạc liếc mắt, đồng thời cũng quan sát Haidie.
Haidie và Asta lại không giống nhau, thấp hơn một chút, rất trẻ, trông chỉ khoảng hai mươi tuổi, đeo khẩu trang vải, mặc quần yếm màu kaki, chiếc kính bảo hộ trên đầu đè bẹp mái tóc đen ngắn của cô.
Chiếc kính bảo hộ của cô rất cồng kềnh, nhìn kỹ có rất nhiều cấu trúc tinh vi, đặc biệt là phần bên trái giống như vô số thấu kính kim loại tinh xảo xếp chồng lên nhau, không biết dùng để làm gì.
Có lẽ do thường xuyên đeo kính bảo hộ, vùng da quanh mắt cô có vết hằn do nắng rất rõ, đường phân chia đen trắng nối liền những đốm tàn nhang trên sống mũi, kết hợp với hành động tùy tiện của cô, trông có chút buồn cười.
"Mắt bình thường, không đỏ sưng, nói năng rõ ràng, không sốt, tính công kích không rõ rệt." Haidie thu ngón út đang chạm vào trán An Hạc lại, kiểm tra một cách thành thạo: "Trước khi bị thương, hẳn là một người khỏe mạnh."
An Hạc nghe ra có điều gì đó không ổn, vậy sau khi bị thương thì sao?
Không đợi cô hỏi, Haidie đã túm lấy cổ áo sau của cô, một lực kéo mạnh nhấc cô lên khỏi mặt đất.
An Hạc lảo đảo đứng dậy, vết bỏng rộp dưới lòng bàn chân phải chạm vào sỏi đá, cô bất giác hít một hơi lạnh.
Đau.
Haidie đeo lại kính bảo hộ, gảy gảy miếng kim loại bên trái, nhìn về phía khu rừng khô, giống như một con mòng biển cảnh giác, những con quái vật đuổi theo lúc nãy đã bị Asta tiêu diệt hết, nhưng không chắc trong rừng có còn sinh vật nào khác ẩn nấp hay không. Cô bước lên một bước: "Đưa người lên xe trước đã."
"Không được." Asta dùng súng chặn An Hạc lại, rõ ràng không đồng tình với cách làm của Haidie: "Cô ta bị thương, đã nhiễm Bệnh Xói Mòn Xương, có khả năng sẽ biến dị."
Haidie khẽ nhíu mày: "Cô định bỏ cô ta ở đây à?"
"Cảm ơn đề nghị của cô, cũng là một cách xử lý tốt đấy."
"Đừng đùa nữa, Asta." Haidie buông An Hạc ra, kéo khẩu trang xuống cười, để lộ hàm răng trắng. "Trong quy tắc của Đèn Gai chưa bao giờ có điều khoản thấy chết không cứu. Bây giờ không phải là mười năm trước nữa, bị thương cũng không nhất định bị phán là biến dị, đừng có nhạy cảm quá mức làm dân số giảm mạnh như những năm trước. Chúng ta đưa cô ta về bây giờ, vẫn còn kịp điều trị."
"Là cô quá coi thường rồi." Asta giơ súng lên, không hề bị lời nói của bạn đồng hành lay chuyển, "Từ đây đến pháo đài mất một tiếng rưỡi, hiện tại thời gian ủ bệnh của Bệnh Xói Mòn Xương ngắn nhất chỉ có bốn mươi phút, lỡ như cô ta vào pháo đài, xảy ra biến dị mà chúng ta không ngăn được, cả pháo đài sẽ gặp họa, tôi sẽ không lấy tính mạng của mọi người ra để đánh cược."