Chương 1.5: "Cứu Mạng!"

Cô đã nói rồi, khả năng chấp nhận của cô rất cao.

Nhưng không thể ngồi chờ chết.

Ngay khi bị sinh vật biến dị tóm lấy xương chân, mất thăng bằng ngã xuống, đột nhiên một luồng khí xé gió, sượt qua đầu An Hạc, bắn về phía sau.

Đó là một viên đạn được bắn từ bên ngoài khu rừng.

Viên đạn găm thẳng vào giữa trán sinh vật biến dị, sau đó, bắt đầu bốc cháy từ điểm giữa trán, mùi xăng nồng nặc bốc lên, hai nhịp thở sau, An Hạc rõ ràng nhìn thấy sinh vật biến dị đang túm lấy cô đã biến thành một quả cầu lửa đang giãy giụa.

Nó vẫn túm chặt chân trái cô không buông, ngọn lửa lan theo dải vải trên tay nó, cháy đến ống quần của An Hạc.

An Hạc cau mày, dùng chân phải đạp mạnh vào bàn tay đang cháy, khi lòng bàn chân phồng rộp vì bỏng, cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc, cô lăn lộn trên mặt đất, dùng đất dập tắt lửa trên ống quần.

Trong lúc tự cứu mình, hàng chục viên đạn sượt qua người cô, bắn trúng những sinh vật biến dị đang tụ tập trong rừng, không một viên nào bị lãng phí.

Tiếng động cơ ô tô vang lên từ bên ngoài, bánh xe ma sát trên cát tạo ra bụi mù mịt, An Hạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một chiếc xe kỳ lạ mà cô chưa từng thấy đậu trên vùng đất hoang bên ngoài, trông giống như một chiếc xe việt dã được độ lại, nhưng phía sau còn kéo theo một thùng xe bằng sắt, sáu chiếc lốp khổng lồ được gắn gai thép, phần đầu xe việt dã chỉ còn lại bộ khung, có người đã đặt súng lên khung thép.

Những viên đạn đặc biệt đó vẫn đang được bắn ra từ nòng súng một cách nhịp nhàng.

An Hạc không thể đứng dậy, những viên đạn đó không nhắm vào cô, nhưng hoàn toàn không quan tâm đến sự tồn tại của cô, chỉ cần cô nhấc người lên cao hơn một chút, cô sẽ có kết cục giống như những sinh vật phía sau.

An Hạc chống khuỷu tay, bò ra khỏi khu rừng khô héo.

Không biết từ lúc nào, tiếng súng đã dừng lại. Có người nhảy ra khỏi xe việt dã, đôi bốt nặng nề đá tung cát đá, sau đó là tiếng chạy, An Hạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người phụ nữ tóc đỏ, da nâu đứng trước mặt.

Trang phục của người phụ nữ thực sự kỳ quái, dáng người cũng cao lớn, mũi và miệng được quấn bằng vải che bụi, áo khoác denim cũ kỹ được xắn tay áo, vá bằng những miếng sắt nhọn. Áo ba lỗ bên trong đã sờn rách, cánh tay trái và quần công nhân đều quấn một thiết bị kim loại nặng nề. Không chỉ vậy, phần mũi giày còn được gắn gai ngược.

[Cái thứ gì lại gắn gai ngược vào giày như thế này? Bị đá một cái, sẽ có năm cái lỗ máu trên người đó.]

Người phụ nữ kéo miếng vải che bụi màu xám trên cổ xuống để nhìn rõ hơn người đang nằm sấp dưới đất. Khi kéo xuống, miếng băng cá nhân dính bụi trên xương gò má bên trái lộ ra, An Hạc phát hiện, lần này là con người thực sự, da thịt lành lặn, không bị thối rữa đến mức rơi ra từng mảnh.

Chỉ là, trên mặt và tay người phụ nữ có rất nhiều sẹo, giống như vết tích của chiến đấu và sự mài mòn của thời gian, băng gạc chữa thương rất bẩn, lỏng lẻo, đầy vẻ hoang dã không chút che giấu.

Người đó nhìn An Hạc từ trên xuống dưới, giơ tay lên, "cạch" một tiếng, đạn đã lên nòng.

Họng súng đen ngòm, chĩa thẳng vào giữa trán An Hạc.

An Hạc chú ý đến ánh mắt của đối phương, trong đó không có chút thương hại và thiện chí nào dành cho người sống sót.

Cô ta như thể đang nhìn xuống một sinh vật lạ.