Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vựng Đàn Ký

Chương 6

« Chương Trước
Ba năm sau, nhà họ Trang đã xảy ra biến cố long trời lở đất. Chuỗi vốn đứt gãy chỉ là bước đầu tiên trước trận tuyết lở.

Sau đó cha vào tù, mẹ mất tích.

Cô bị một người chú họ xa được cho là thân thiết lừa ra nước ngoài trốn tránh.

Ở nơi không ngờ tới, cô gặp lại Tư Hành.

Anh làm giao dịch với người khác, mua cô về, đưa về, hứa giúp cô tìm lại mẹ.

Điều kiện rất đơn giản.

Đến bây giờ cô vẫn nhớ ngày mình được đưa về.

Tư Hành đưa cô vào phòng làm việc, ngồi vào ghế xoay, đôi mắt đen như bầu trời đêm cô từng thấy trên cao nguyên, đậm đến nỗi không thể hoá tan.

Có lẽ nhìn thấu sự căng thẳng của cô, anh ngả người sâu vào ghế, hoàn toàn thả lỏng, hững hờ.

"Chờ đủ năm năm, trong thời gian này nghe lời tôi. Năm năm sau, em muốn đi đâu làm người làm ma, tôi không có ý kiến."

Vậy nếu trong năm năm đó cô phải làm ma trước thì sao?

Trang Tĩnh Âm hơi co rúm lại.

Tư Hành quả thực như có thuật đọc tâm, nâng mí mắt nhìn cô, cười.

"Có lẽ không đâu."

Anh bước tới, đi đến trước mặt cô.

Cởi chiếc áo vest đen ra, trên chiếc sơ mi trắng của anh phảng phất một mùi hương nước hoa rất nhạt, có như không, bạc hà và gỗ đàn hương, một sợi hương mỏng manh len thẳng vào các giác quan của cô.

Tư Hành có đôi bàn tay rất đẹp, Trang Tĩnh Âm cúi mắt xuống mới chú ý thấy.

Lòng bàn tay anh khép lại nâng chiếc cằm tinh xảo của cô, đầu ngón tay lướt qua hàng mi còn vương nước mắt. Động tác dịu dàng, ý nghĩa khó lường.

"Nhưng em phải ngoan ngoãn một chút..."

Tư Hành thuận miệng nói.

...

Dù đã nửa năm trôi qua, cảnh tượng ấy vẫn rõ ràng đến đáng sợ.

Trang Tĩnh Âm đang ngẩn ngơ thì chợt nhận ra trong biệt thự chính có động tĩnh, rèm cửa lay động.

Dòng suy nghĩ tách rời bỗng chốc quay về.

Cô với lấy cây gậy, đứng dậy, từng bước nặng nhẹ không đều đi về phía cửa lớn.

Trước khi ấn mở khóa vân tay, Trang Tĩnh Âm thử gọi một tiếng: "Quản gia Hứa?"

Quản gia Hứa không hoạt động trong khu vực này, vừa rồi xác nhận cô có thể tự đi lại liền rời đi.

Cô chỉ dùng cách này để xác nhận trong nhà có người hay không.

Có lẽ chỉ là gió thổi làm rèm cửa lay động.

Không có động tĩnh.

Trái tim đang treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng hạ xuống.

Khi ngón cái ấn lên bảng đen, Trang Tĩnh Âm nghe thấy trong nhà vang lên một tiếng đáp mơ hồ không rõ...

"Ài."

Động tác của Trang Tĩnh Âm đóng băng, da đầu hơi tê dại, không khỏi lùi lại một bước.

Chắc chắn không thể là Tư Hành.

Anh là chủ nhân tuyệt đối của nơi này, ra vào như chốn không người.

Chưa kịp nghĩ xem sẽ là ai, cánh cửa đột ngột bị người bên trong kéo bật ra!

Cổ tay Trang Tĩnh Âm bị tóm chặt, sức lực của đối phương khóa cứng lấy cô, kéo mạnh cô vào trong!

Sau khoảnh khắc hoang mang vừa định kêu cứu, cô mới phát hiện miệng mình cũng bị bịt chặt. Nhưng chỉ trong chớp mắt, Trang Tĩnh Âm đã nhìn rõ gương mặt đối phương.

Tư Diêm!

Em họ của Tư Hành, một kẻ ăn chơi đúng nghĩa.

Hơn nữa vì không biết che giấu như Tư Hành, cũng không có IQ cao như Tư Hành, hoang đường vô độ, sau khi gây họa phát điên chỉ có thể để gia đình dọn dẹp hậu quả. Hồi trung học suýt vào trại giáo dưỡng thiếu niên... Vì cùng hai cậu ấm khác cưỡиɠ ɧϊếp hụt một cô giáo mới nhậm chức, nhưng vì tuổi còn quá nhỏ, gia đình có bối cảnh mạnh, cuối cùng bồi thường một khoản tiền lớn rồi chuyển trường cho xong chuyện.

Lớn lên không những không biết thu liễm, mà còn ngày càng quá đáng hơn.

Trong lần tụ họp gặp lại Tư Hành đó, Tư Diêm cũng có mặt.

Người ban đầu muốn mua cô chính là Tư Diêm.

Đêm "tụ họp" đó là cơn ác mộng cả đời của Trang Tĩnh Âm.

Cô đã đặt một chân vào dòng sông dẫn thẳng xuống địa ngục.

Sau khi tận mắt chứng kiến những hình ảnh về nhiều người, trò roulette kiểu Nga, lươn vàng, những thân thể bị treo ngược trong chiếc l*иg khổng lồ, những nam nữ trẻ tuổi có thể bị mua bán tùy ý, cùng từng cảnh tượng sau mỗi cuộc giao dịch, trái tim cô đã trở nên tê liệt.

Tư Hành hay Tư Diêm, với cô khi đó cũng chẳng khác biệt gì.

Nhưng con người như Tư Hành, thứ gì đã muốn thì chưa bao giờ để tuột khỏi tay.

Tư Diêm không có chút dũng khí nào để giành mồi từ miệng hổ, lại càng không có tài lực như Tư Hành. Dù hận đến nghiến răng, cũng chỉ có thể nuốt giận vào trong.

Nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta đã từ bỏ.

Thành thật mà nói, Trang Tĩnh Âm cao một mét sáu sáu, dung mạo thanh tú trắng trẻo, khí chất nho nhã yên tĩnh, so với bạn gái của Tư Diêm thì không đủ quyến rũ.

Chỉ có một điểm nổi bật: cô là con gái nhà họ Trang lưu lạc bên ngoài.

Bọn họ là những người cùng loại, đã từng gặp nhau trong những buổi tụ tập.

Loại phụ nữ được bao bọc trong những bộ lễ phục cao cấp đắt tiền, có tri thức và giáo dục tốt, lấy về làm vợ thì cả đời cũng chỉ dùng tư thế truyền giáo.

Bây giờ trở thành đối tượng có thể đối xử tùy tiện, dùng kiểu gì cũng không phải lo hậu quả.

Cảm giác tương phản này khiến Tư Diêm ngày nhớ đêm mong, rõ ràng là miếng thịt sắp tới miệng, vậy mà lại bay mất.

Thế là nhớ mong nửa năm, Tư Diêm ước chừng Tư Hành cũng chơi đủ rồi.

Nghĩ lại thì dù Tư Hành có không ưa anh ta đến đâu, bọn họ rốt cuộc cũng là người một nhà, chẳng lẽ vì một người phụ nữ mà trở mặt với anh ta.

Vậy là Tư Diêm nhân lúc Tư Hành đi công tác, trước hết ngắt điện camera, xông vào.

Chân Trang Tĩnh Âm bị thương, bị Tư Diêm đẩy ngã xuống sofa.

Cô nức nở: "Anh điên rồi à..."

Tư Diêm dễ dàng chế ngự sự phản kháng của cô. Khuôn mặt anh ta có hình dạng gầy hẹp, xương gò má cao, mắt hơi lồi ra, dưới mắt là một quầng đen do phóng túng quá độ.

"Tôi điên à? Tư Hành mới điên! Tại sao nhất định phải tranh người với tôi?"

Chiếc áo len sáng màu của cô bị xé nát. Rất nhanh sau đó, Trang Tĩnh Âm cũng không còn giãy giụa nữa.

Mắt Tư Diêm đỏ bừng.

Nhưng Tư Diêm chỉ mải mê làm kẻ tham ăn, ánh mắt khóa chặt vào một chỗ.

Không có thời gian nhìn chỗ khác.

Anh ta chỉ cần nhích lên chút nữa, là sẽ thấy rõ hơn.

Một đôi mắt thuộc về dã thú đi đêm, đang lạnh lùng quan sát, chờ con mồi sa lưới.

...
« Chương Trước