Khi xe sắp tới đích, bầu trời vốn đã u ám lại rơi những hạt mưa phùn.
Trang Tĩnh Âm nhìn chăm chú qua cửa sổ xe, không khỏi giơ tay vuốt qua lớp sương mù phủ kín cửa kính.
Khung cảnh đường phố quen thuộc với cô, chỉ cách một tấm kính xe.
Trong xe bật máy sưởi rất ấm, nhiệt độ cửa kính lạnh buốt khiến Trang Tĩnh Âm giật mình. Nhưng đầu ngón tay của cô vẫn không muốn rời đi, nhẹ nhàng vẽ những vòng tròn giao nhau liên tục trên cửa kính.
Bên tai vang lên câu hỏi cung kính của tài xế.
"Cô Trang, bây giờ thời tiết cũng không được tốt lắm, lát nữa sau khi kết thúc buổi tụ họp, cô còn đi bảo tàng mỹ thuật không?"
Lời ngầm rất rõ ràng.
Đừng đi nữa.
Thời gian "hóng gió" mà Tư Hành cho, chỉ đến năm giờ chiều.
Trang Tĩnh Âm trả lời nhẹ nhàng, nhưng vẫn kiên định.
"Phải đi."
Cô không muốn làm khó tài xế, nên lại nói thêm: "Anh Trần, tôi sẽ rời buổi họp mặt bạn bè sớm, dành ra thời gian."
Cô rất muốn xem triển lãm nghệ thuật ánh sáng và bóng tối ở bảo tàng mỹ thuật.
Tài xế nói: "Được, vậy tôi báo cáo lại một tiếng. Khi nào cô muốn rời đi, hãy nhắn tin cho tôi bất cứ lúc nào."
Xe nhanh chóng dừng lại ở góc đường.
Tài xế hộ tống cô xuống xe, nhìn theo Trang Tĩnh Âm lên tầng.
Trang Tĩnh Âm là cô chủ nhà họ Trang, gia giáo rất nghiêm. Ít nhất là trước khi phá sản thì là như vậy.
Dù đi giày cao gót năm phân, đi trên cầu thang gỗ kêu cót két, cô cũng không lung lay thân hình lung tung.
Dưới chiếc áo len cổ cao màu be sữa, dáng người thon thả ẩn hiện, khung xương mảnh khảnh. Cô lại cúi đầu đi cẩn thận, xương cổ trắng nuột lộ ra một đốt nhỏ.
Cuối cùng cô biến mất ở khúc cua cầu thang tầng hai.
Tài xế vừa muốn quay về ghế lái, lại nhớ ra điều gì đó, quay trở lại ghế sau, chỗ vừa rồi Trang Tĩnh Âm ngồi.
Tài xế dùng điện thoại chụp kỹ cửa kính phía sau, gửi tin nhắn.
[Cô Trang không làm điều gì đặc biệt, chỉ vẽ lung tung trên cửa kính. Hôm nay cô ấy gặp bạn bè.]
...
Hôm nay vốn cô định ăn cơm với bạn bè trong hội cũ. Có nam có nữ, cộng cô tất cả tám người. Đều là những người từ thời trung học đã được đưa ra nước ngoài du học.
Một nửa học nghệ thuật, một nửa học kinh tế.
Không biết là ai đã đặt nhà hàng tụ họp này, nói là nhà hàng gia đình.
Mới mở màn nửa tiếng, Trang Tĩnh Âm đã muốn đi rồi.
Không chen nổi lời nên cô cứ uống trà, lặng lẽ gắp đồ ăn.
Thỉnh thoảng có một hai câu hỏi đến cô, cô vừa muốn trả lời, chỉ nói được vài chữ đã bị vô tình ngắt lời, lại có chủ đề mới khác rồi.
Tính cách của Trang Tĩnh Âm ôn hòa hướng nội, mọi người có mặt đều biết.
Hoàn cảnh nhà cô càng rõ như ban ngày, bây giờ cả năm rưỡi mới lộ diện một lần, nghĩ lại cũng đúng, duy trì được công việc kiếm sống đã tốt rồi.
Trong giới này, thứ tự vị trí, quy tắc nghiêm ngặt khiến người ta yên tâm.
Dưới bản thân mình, tùy tiện xúc phạm.
Trang Tĩnh Âm chính là người có thể tùy tiện xúc phạm.
Có một anh chàng tốt nghiệp đại học Penn, tên Lâm Tòng Ưng, uống quá ba lượt rượu đã say khướt, bước đến sau lưng ghế của Trang Tĩnh Âm, tay đặt lên vai cô, khoan khoái chỉ điểm tương lai cho cô.
(Penn là cách gọi tắt phổ biến và thân mật của Đại học Pennsylvania (University of Pennsylvania - UPenn), một trường đại học danh tiếng thuộc nhóm Ivy League.)
"... Trang Tĩnh Âm, không phải tôi nói, bây giờ không như trước nữa đâu. Công việc cũng được, hôn nhân cũng tốt, cô phải cúi đầu, cúi đầu tìm đường cho bản thân, hiểu không? Cô xem bố cô đã chết trong tù rồi, cô còn giả vờ nữa thì vô nghĩa lắm..."
Lời này vừa ra, Trang Tĩnh Âm cứng người, tay cầm tách trà run nhẹ.
Những người khác cũng kéo Lâm Tòng Ưng lại.
Dù có thể xúc phạm, xé tan mặt nạ cũng không tốt.
Vốn dĩ bọn họ thích kiểu, mơ hồ thoang thoảng, ánh mắt giao nhau ngầm hiểu lẫn nhau hơn.
Khiến đối phương xấu hổ, tự ti không bằng bạn bằng bè, đều chỉ đến điểm là đủ.
Có thể khiến người ta giữa đêm trằn trọc, biết lần sau không nên xen vào là cũng tương đối rồi.
Nói quá rõ ràng, vô vị.