Tổng giám đốc Lý còn chưa nói hết câu đã bị giọng nói lạnh lẽo cắt ngang. Cố Dạ Hàn thậm chí còn chẳng thèm ngước mắt lấy một cái, hắn chụm hai lòng bàn tay lại, nghiêng đầu châm thuốc. Ánh mắt thờ ơ tình cờ rơi vào chiếc còng tay đặt ở góc phòng.
Đúng lúc này, A Thành vội vàng bước vào, ghé sát tai Cố Dạ Hàn thì thầm điều gì đó.
Ngón tay đang kẹp điếu thuốc hơi khựng lại, sắc mặt Cố Dạ Hàn lập tức trầm xuống.
"Phòng nào?"
"Thưa thiếu gia, là phòng 509."
...
Bên trong phòng bao 509.
Lớp mỡ dày cộm trên người gã đầu trọc khiến bộ ngực hắn rung lên theo từng cử động. Một vết bớt xanh đậm và vết sẹo dài trên ngực hắn đập vào mắt Tống Thần Hi khiến cô đau nhói.
Vết bớt và vết sẹo này cô đã thấy từ khi còn nhỏ. Gã đầu trọc này chính là kẻ gϊếŧ người mà cả đời này cô không bao giờ quên được!
Đôi mắt Tống Thần Hi đỏ rực vì căm hận, cô dùng hết sức lực cầm lấy chiếc gạt tàn bên cạnh, đập mạnh vào đầu hắn.
"Bộp!" Gã đầu trọc né không kịp, chỉ có thể dùng cánh tay đỡ lấy.
"Con khốn này, gan cũng lớn đấy nhỉ!"
Cánh tay bị đập đến bầm tím, gã đầu trọc điên tiết túm lấy tóc Tống Thần Hi, hung hăng đập đầu cô vào tường.
"Rầm!" Da đầu bị kéo căng đau đớn, đầu óc Tống Thần Hi quay cuồng, tiếng ù ù vang lên không dứt.
Gã đầu trọc chẳng có chút thương hoa tiếc ngọc nào, hắn thô bạo túm lấy Tống Thần Hi rồi ném mạnh xuống ghế sofa.
"Đợi lão tử chơi sướиɠ xong rồi sẽ đến lượt bọn mày!"
Tiếng hò reo bỉ ổi của đám đàn em vang lên bên tai, Tống Thần Hi bị ngã đến mức hoa mắt chóng mặt. Thấy gã đầu trọc định đè lên người mình, cô liền dồn hết sức lực, giơ chân đá thẳng vào chỗ hiểm của hắn!
Chỗ đó của gã đầu trọc vốn đã chẳng ra sao, cú đá này chẳng khác nào muốn lấy mạng của hắn. Hắn đau đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, ôm chặt lấy đũng quần một lúc lâu vẫn không buông tay.
"Mẹ kiếp, mày chán sống rồi sao!"
Một cái tát giáng thẳng xuống khóe miệng cô. Gương mặt Tống Thần Hi bị tát lệch sang một bên, tai trái cô ù đi, hoàn toàn không còn nghe thấy bất cứ âm thanh gì nữa.
Lúc này Tiểu Nhiễm đã gần như ngất lịm, máu bên dưới của cô ấy càng lúc càng chảy ra nhiều hơn. Mùi máu tanh nồng nặc kí©h thí©ɧ con chó dữ, nó nhe răng, định lao tới cắn mạnh vào bắp chân của Tiểu Nhiễm.
"Đoàng!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, A Thành đột ngột phá cửa xông vào, một phát súng bắn trúng ngay giữa trán con chó dữ.