Ánh mắt chua xót tràn đầy sự bất lực và uất ức, Tống Thần Hi buông thõng bả vai. Cổ tay đỏ ửng sưng tấy buộc cô phải nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra khi bước chân vào đây.
Nửa giờ trước, ngay khi cô vừa đặt chân tới cổng Tước Sắc thì tình cờ bị Cố Dạ Hàn bắt gặp. Sau đó, hắn chẳng màng đúng sai đã thô bạo lôi cô vào phòng bao để bắt đầu cuộc trừng phạt đầy nhục nhã.
"Đây không phải lần đầu tiên em đến đây đúng không? Em khát khao đàn ông đến thế sao?"
"Ưʍ..." Những dấu hôn đậm màu hằn lên cổ, cô uất ức đến phát khóc. Rõ ràng cô chưa từng đến những nơi như thế này nhưng Cố Dạ Hàn lại chẳng cho cô có cơ hội để giải thích.
Càng giãy giụa, trên người càng đau đớn... cô cũng không biết sự trừng phạt ấy đã kéo dài bao lâu...
"Khụ khụ..." Mùi khói thuốc nồng nặc kéo Tống Thần Hi trở về thực tại. Cô ho khan hai tiếng, nhìn thấy ánh sáng trong phòng bao phủ lên bóng dáng cô độc kiêu ngạo của Cố Dạ Hàn, khiến hắn trông như đang khoác lên mình một vầng hào quang.
Tiếc rằng, tia sáng ấy lại lạnh lẽo thấu xương và nó vốn dĩ không thuộc về cô.
...
Hành lang nồng nặc mùi nước hoa trộn lẫn với mùi mồ hôi khiến người ta buồn nôn. Tống Thần Hi len lỏi qua đám người đủ mọi tầng lớp, đi đến trước cửa phòng 509.
Cánh cửa nạm vàng bị đẩy mạnh ra, một mùi rượu và thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Giữa phòng bao, một người phụ nữ quần áo xộc xệch đang bị ép chặt xuống nền gạch lạnh lẽo, mấy gã lưu manh đang thản nhiên đổ rượu lên đầu cô ấy.
Đầu óc Tống Thần Hi "oanh" một tiếng nổ tung.
"Cút ra!" Cô chạy xông về phía Tiểu Nhiễm, dùng hết sức đẩy mấy tên lưu manh kia ra. Nhưng sau khi lùi lại vài bước, bọn chúng nhanh chóng cười nhạo rồi túm lấy cổ tay cô quăng mạnh xuống ghế sofa.
Còn chưa kịp lấy lại tinh thần, một chai rượu lạnh buốt đã dội thẳng từ đỉnh đầu cô, chảy dọc xuống cổ rồi thấm ướt cả người.
Xương quai xanh tinh tế không ngừng phập phồng vì kinh hãi, quần áo bị rượu làm ướt sũng, làm lộ ra đường cong quyến rũ trước mắt đám đàn ông.
"Ào!" Lại thêm một chai rượu nữa dội xuống.
Lớp vải trắng dính chặt vào l*иg ngực, bộ ngực đầy đặn trắng ngần thoắt ẩn thoắt hiện. Kết hợp với gương mặt lạnh lùng, cao ngạo kia khiến tên đầu trọc đang ngồi trên sofa không thể rời mắt nổi.
Hắn đẩy người phụ nữ trang điểm đậm trên người mình ra, dùng ánh mắt dâʍ đãиɠ quét qua cơ thể trắng ngần của Tống Thần Hi. Thân hình lồi lõm đầy quyến rũ này khiến máu trong người hắn sôi sục.
Cẩn thận quan sát một hồi, gã thầm nghĩ: Con đàn bà này trông tuyệt vời thật đấy!