Chương 1

Trong căn phòng xa hoa, ánh đèn lạnh lẽo bao phủ lấy hai bóng hình đang quấn quýt trên sofa, tạo nên một bầu không khí đầy ám muội.

Hai cổ tay bị còng sắt khóa chặt, Tống Thần Hi ngồi trên đùi Cố Dạ Hàn. Để không bị ngã xuống, cô chỉ còn cách dùng cánh tay ôm chặt lấy cổ người đàn ông.

Đầu ngón tay cô run rẩy co lại, sợ rằng trong lúc giãy giụa mình sẽ vô tình cào rách lưng hắn một lần nữa.

Nhìn người con gái đang mềm nhũn như nước trong lòng mình, Cố Dạ Hàn nheo mắt, đáy mắt đen kịt lóe lên một tia điên cuồng khát máu.

"Vui không?"

Hắn một tay giật phăng chiếc cà vạt đang che mắt Tống Thần Hi xuống, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc.

Đột nhiên nhìn thấy ánh sáng, Tống Thần Hi đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt. Cô cảm nhận được bàn tay đang siết chặt eo mình như muốn nghiền nát cô ra thành từng mảnh.

"Bảo bối, hay là anh bẻ gãy chân em, nhốt em ở chỗ này cả đời nhé?"

Tống Thần Hi vốn là một mỹ nhân lạnh lùng, cao nhã, lúc này lại như một chú thỏ con yếu ớt bị dồn vào đường cùng.

"Không... đừng mà! Em không có..." Cơ thể cô lập tức căng cứng. Trong ký ức của cô, Cố Dạ Hàn luôn là kẻ âm hiểm tàn bạo, tay nhuốm đầy máu. Hắn đã nói ra thì chắc chắn sẽ làm được.

Lúc này, đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn đang cố tình mơn trớn vùng da nhạy cảm sau tai cô. Tống Thần Hi sợ hãi run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lập tức trào ra khỏi hốc mắt.

"Đi tiếp khách giống như lũ bán thân ngoài kia, chẳng phải rất đúng ý em sao?"

Âm thanh lạnh lẽo đầy châm chọc thốt ra từ đôi môi mỏng, ánh mắt Cố Dạ Hàn xẹt qua một tia tàn nhẫn. Hắn túm lấy cổ tay Tống Thần Hi, kéo mạnh cô vào lòng.

Chóp mũi đập vào l*иg ngực rắn chắc của hắn nhưng cô chẳng kịp kêu đau, chỉ biết túm chặt lấy ống tay áo của hắn, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào, lập tức trở nên mềm yếu: "Không cần... em không dám nữa..."

"Đừng mà... cầu xin anh... em thực sự không có..." Cô cuống cuồng muốn giải thích nhưng những tiếng nức nở và cầu xin đều bị nụ hôn nóng bỏng nuốt chửng ngay giây tiếp theo.

Hơi thở nóng rực không ngừng tràn vào khoang mũi, nụ hôn của Cố Dạ Hàn vừa hung dữ vừa vội vã, còn mang theo cảm giác trừng phạt nặng nề. Tống Thần Hi nhắm nghiền mắt, nước mắt cứ thế tuôn rơi, cô cảm giác như hắn muốn khảm mình vào tận xương tủy.