Người ta đồn rằng tại Hoa Hải, các thế lực lớn nhỏ đan xen vô cùng phức tạp, chỉ duy nhất có nhà họ Cố là đủ sức một tay che trời.
Trước khi gặp được Tống Thần Hi, Cố Dạ Hàn vốn là một kẻ điên cuồng, máu lạnh, vĩnh viễn trầm luân trong địa ngục tăm tối.
Hắn đã vì cô mà thay đổi bản thân từng chút một nhưng rồi cũng chính vì hiểu lầm mà hắn đã tự tay đẩy người con gái ấy ra xa.
"Bảo bối, em dám lừa anh."
"Không phải..."
Thấy cô khóc đến đỏ hoe mắt trông như một chú thỏ con tội nghiệp, hắn ngậm điếu thuốc, thô bạo kéo thân thể mềm mại ấy ghì chặt vào lòng. Lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng phủ lên những giọt nước mắt vỡ vụn của cô, động tác vừa gợi cảm, vừa nguy hiểm.
Hắn trầm giọng dụ dỗ: "Bảo bối, nếu em dám chạy trốn, anh sẽ nhốt em lại, để cả đời này em chỉ có thể khóc trước mặt anh, vĩnh viễn không thể trốn thoát!"
Vòng eo bị bàn tay rắn chắc của hắn siết chặt, Thần Hi cắn môi, cố nén những giọt nước mắt chực trào, lặng lẽ co rúm người vào góc giường, ngay cả một cái ôm cũng không muốn cho hắn.
"Ngoan nào, nếu không chịu ăn cơm, cơ thể em sẽ không chịu nổi mất. Lúc bế em lên, anh thấy nhẹ lắm rồi."
Hắn cố ý dùng những lời tàn nhẫn để đe dọa cô nhưng hậu quả của việc chọc giận chú thỏ con này là bả vai hắn bị cô cắn đến đau nhức, dù có dỗ dành thế nào cũng không nguôi giận.
...
Sau này, hắn đối với cô chỉ còn lại sự cưng chiều đến mức dung túng vô điều kiện. Kẻ điên vốn chẳng kiêng dè bất cứ điều gì trên đời ấy cuối cùng cũng tìm thấy người để hắn dốc lòng bảo vệ, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống hắn cũng cam lòng.
"Thần Hi, ngoan nào. Nếu em vẫn chưa hết giận thì cứ đánh anh cho hả giận đi, có được không?"