Chương 9: Bitch

Chiều tối hôm sau, cơn mưa dầm dai dẳng mấy ngày liền cuối cùng cũng dứt, nhường chỗ cho một bầu trời trong vắt đón ánh hoàng hôn rực rỡ. Dưới ráng chiều vàng óng, những chiếc du thuyền tấp nập qua lại trong cảng Victoria, sóng nước dập dờn như sương khói mờ ảo lan tỏa.

Vào khoảnh khắc ấy, dinh thự nhà họ Tần tọa lạc trên sườn núi Thái Bình cũng chìm đắm trong vẻ đẹp của ánh nắng chiều.

Tần Giai Nhiễm lặng lẽ ngồi trước bàn trang điểm, ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của mình dần được bao phủ bởi sắc vàng. Cô biết mình đẹp từ nhỏ, đến cả những người căm ghét cô nhất cũng không thể phủ nhận nhan sắc ấy. Nhan sắc rực rỡ đến mức có thể trở thành thứ vũ khí để cô ngang ngược.

Người đàn bà kia phí công nuôi dưỡng cô nhiều năm, chẳng qua là muốn lợi dụng cô để lót đường cho con gái ruột của bà ta mà thôi.

Bà ta nuôi cô, dẫn cô đến các buổi tiệc tối của giới thượng lưu cốt là để vắt kiệt giá trị của cô. Đồng thời, bà ta cũng kiêng kỵ và sợ hãi cô sẽ phát huy hết giá trị đó, nên không bao giờ dễ dàng cho phép cô một mình ra ngoài giao thiệp, làm quen người khác.

Chiếc điện thoại trên bàn vẫn sáng màn hình, hiện lên một tin nhắn WeChat gửi từ "Bitch".

[Đừng lãng phí váy mới của mày.]

"Bitch" là biệt danh cô đặt cho Tần Giai Đồng. Cô đúng là một kẻ hèn nhát, chỉ dám giở trò sau lưng người khác.

Vô số cảm xúc giằng xé trong lòng Tần Giai Nhiễm. Cô đẩy điện thoại ra xa, lòng bàn tay vẫn đau nhói, vết thương do bị kéo đâm tối qua vẫn còn đó.

Cuối cùng, cô liếc nhìn bản thân trong gương, rồi nhìn xuống đôi chân mình, thầm lặng mắng một tiếng "Bitch".

-

Dinh thự nhà họ Tần tọa lạc giữa lưng chừng núi, được xây dựng theo cấu trúc hình chữ U. Tòa nhà chính là biệt thự bốn tầng sơn trắng, với sân trước là một vườn cây xanh hình tròn trồng đủ loại cây cối như chuối tây và dừa cao lớn. Tiệc tối được tổ chức trong sảnh tiếp khách tầng bốn, từ những ô cửa sổ sát đất hình vòm, có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ cảng Victoria lấp lánh sóng nước.

Trong nhà, khi Tần Gia Trạch giơ tay xem đồng hồ lần thứ tư, cuối cùng anh ta không còn kiên nhẫn nữa. Gương mặt ít nói ít cười đanh lại: "Ba, sao anh Tạ vẫn chưa đến?"

Tần Thế Huy liếc nhìn con trai, mặc dù chính ông cũng không giấu được vẻ nôn nóng nhưng vẫn cố giả vờ bình tĩnh, bày ra uy quyền của người cha: "Cậu ấy mới đến trễ một tiếng mà thôi, người khác còn phải chờ cậu ấy cả ngày kia kìa, con sốt ruột cái gì?"

Thêm mười lăm phút trôi qua, quản gia phụ trách bữa tiệc đi tới báo: "Ông chủ, xe của nhà họ Tạ đã lên núi."

Tần Thế Huy cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng cuối cùng vẫn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Chỉ cần đến đây là được rồi, dù đến trễ cỡ nào cũng không sao.

Không khí trên núi trong lành đến nỗi vô số tỷ phú đua nhau mua bất động sản ở đây. Mùi sương sớm và mùi gỗ tùng hòa quyện vào nhau tạo thành một hương thơm vừa sang trọng vừa mong manh, thứ cảm giác thoát tục mà ngay cả nước hoa đắt đỏ nhất cũng không thể có được.

Toàn bộ dinh thự từ trên xuống dưới đều sẵn sàng vào việc, ai cũng có nhiệm vụ riêng.