Trái tim cô như quặn đau, nhất thời không che giấu được mà để lộ ánh mắt lạnh như băng: “Chị, ông ta đã có con rồi.”
Ánh mắt trước giờ vẫn luôn ngoan ngoãn và nhu mì giờ đây cứ như biến thành một lưỡi dao, lóe lên ánh sáng trắng.
Tần Giai Đồng run lên trước ánh mắt của cô.
Cô ta nhớ lại năm năm trước từng vô tình bắt gặp Tần Ngôn Phong cởi đồng phục của Tần Giai Nhiễm nhân lúc cô đang ngủ say. Giây phút ấy, cô ta cũng thấy nổi da gà.
Mẹ nói không sai, Tần Giai Nhiễm là đứa con hoang, ngay cả anh họ cũng dám dụ dỗ, rõ là một con rắn độc.
“Mày cứ bịa đặt đi! Ngay cả anh họ mày cũng dám quyến rũ thì chẳng lẽ lại ngại ông ấy đã có con sao?”
“Em chưa bao giờ quyến rũ Tần Ngôn Phong!” Đôi mắt Tần Giai Nhiễm đỏ hoe, nhìn chằm chằm cô ta.
Bầu không khí lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt Tần Giai Đồng dần dần hiện lên vẻ hung ác. Cô ta bực bội đi mấy bước, bỗng cầm một chiếc kéo đặt trên tủ đầu giường.
Tần Giai Nhiễm nín thở, vội vàng che chở mái tóc của mình.
Tần Giai Đồng cười to: “Sao? Mày cho rằng tao là mấy đứa con gái côn đồ chỉ biết cắt tóc mày thôi hả? Tao ấy à, chỉ muốn cắt ngắn váy cho mày thôi.”
Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ cứ lắt nhắt khiến người ta bực cả mình. Tần Giai Nhiễm không thích trời mưa, nhất là mưa to.
“Lộ đùi không sướиɠ hơn sao? Trông mày phóng đãng như thế, lại còn biết lấy lòng đàn ông, chủ tịch Hoàng không bị mày quyến rũ chết mê chết mệt mới là lạ.”
Tần Giai Nhiễm im lặng nhìn chiếc váy lụa lấp la lấp lánh bị cắt làm đôi ngay trước mặt mình.
Quả thật cô rất ghét chiếc váy này, song khi thấy Tần Giai Đồng phá hủy nó, trái tim cô vẫn dâng lên nỗi buồn thoáng qua, kèm theo đó là chất độc chầm chậm dâng mà cô không thể kiểm soát.
Tần Giai Đồng vứt kéo xuống rồi xoa tay, thong thả bước ra cửa, quay đầu nhìn Tần Giai Nhiễm đang suy sút.
“Thật mong đợi tối mai em gái sẽ xuất hiện lộng lẫy quá.”
…
Phòng ngủ lại lần nữa trở về yên tĩnh.
Tần Giai Nhiễm từ từ bước đến bên giường, nhặt kéo lên rồi im lặng trượt xuống mép giường, ngã ngồi trên thảm.
Trên gương mặt xinh đẹp ngây thơ ấy chỉ còn lại vẻ âm u.
Mũi kéo nhọn hoắt đâm vào da thịt nhưng cô lại siết chặt hơn, cơn đau trong lòng bàn tay dần dần lan tới l*иg ngực.
Cô rút hộc tủ ra, bỏ kéo vào. Động tác thô lỗ làm một chiếc bao lì xì bị giấu ở sâu bên trong rơi ra ngoài. Vệt keo dán trên mép bao đã không còn tác dụng, để lộ một góc của chiếc khăn tay được cất trong bao.
Đó là một chiếc khăn tay màu tím thẫm, được gấp lại một cách gọn gàng rồi trân trọng cất vào bao lì xì.
Tần Giai Nhiễm nhất thời giật mình, nhìn thoáng qua chữ Hán nhiều nét được thêu bằng chỉ bạc lấp lánh trên góc khăn.
“Diệu”.
Năm 9 tuổi, cô chưa nhận ra chữ Hán nhiều nét này.
Bây giờ cô đã hiểu.
Nó có nghĩa là rực rỡ, xán lạn, chiếu rọi.
Đó không phải là thứ thuộc về cô.
Cô chỉ là một con bươm bướm ở vực sâu ngước nhìn lên ánh trăng, không phải có cánh thì sẽ bay lên được.