Tối nay tâm trạng của Tần Giai Đồng không vui.
Cô ta đi dự tiệc sinh nhật bạn bè, đang lúc vui vẻ thì phát hiện một phú bà lén lút nhét thẻ ngân hàng cho Miles.
Miles là người tình bí mật của Tần Giai Đồng, một người mẫu con lai Trung – Pháp, rất giỏi lấy lòng phụ nữ. Tần Giai Đồng thường xuyên dẫn anh ta đi dự những bữa tiệc riêng tư, bề ngoài chỉ giới thiệu anh ta là bạn học ở đại học.
Tần Giai Đồng giận nhưng không phải vì cô ta yêu Miles, chỉ đơn giản là ghét bị người khác chạm vào đồ của mình. Cô ta có tính chiếm hữu điên cuồng đối với những thứ thuộc về mình, bất kể là đồ dùng cá nhân hay mối quan hệ nào đó, cô ta không thích bị kẻ thứ ba chen vào.
Nhưng giận cũng vô ích, cô ta chỉ có thể giả vờ như không để ý.
Ai mà chẳng biết cô cả Tần giữ thân trong sạch, không có bạn trai cũng không có tin đồn tình ái, có thể nói là một ngoại lệ trong thế giới đầy cám dỗ này.
Có lẽ người ngoài không biết, nhưng nhà họ Tần biết rõ, năm xưa, bà cụ nhà họ Tạ từng nói rằng bà muốn cháu gái nhà họ Tần làm cháu dâu của bà ấy.
Gia tộc họ Tạ là như thế nào? Đó là trâm anh thế phiệt số một số hai ở Bắc Kinh, một khi con gái được gả vào gia tộc đó thì chẳng khác nào một bước lên trời.
“Quả nhiên là thứ đê tiện, thấy đàn ông là không chịu nổi, mày thích nhét thẻ ngân hàng lắm chứ gì? Mày giàu hơn tao chắc?” Tần Giai Đồng túm tóc Tần Giai Nhiễm, đôi mắt xinh đẹp đong đầy vẻ cười cợt.
Rất hiếm người được chứng kiến bộ mặt này của Tần Giai Đồng. Nhưng Tần Giai Nhiễm đã gặp từ rất lâu trước kia, ngay từ hồi cô mới 8 tuổi, lần đầu tiên đến dinh thự nhà họ Tần, cô đã biết người chị chưa bao giờ gặp mặt này là một kẻ như thế nào.
Da đầu Tần Giai Nhiễm đau nhói nhưng vẫn phải gọi cô ta là “chị” bằng giọng điệu lấy lòng.
Tần Giai Đồng khinh thường thứ đê tiện này, liếc thấy một vật màu hồng, cô ta cười: “Màu hồng trông tục tĩu thật, nhưng mà rất hợp với mày.”
Nói đoạn, cô ta cầm váy lên ướm thử vào người Tần Giai Nhiễm, chợt phát hiện thiếu nữ được màu hồng này tôn lên vẻ yêu kiều và quyến rũ. Cô ta lập tức ném chiếc váy ra, lạnh mặt ngồi xuống.
“Mày có biết tối mai mẹ tao cho mày đi dự tiệc làm gì không?”
Nhìn chiếc váy bị vứt xuống thảm trải sàn màu xanh lá cây in hoa, Tần Giai Nhiễm lắc đầu.
Tần Giai Đồng rảnh rỗi sinh nông nổi bèn nghịch bộ móng mới làm, màu sắc kiều diễm làm nổi bật mười ngón tay thanh mảnh như hoa mùa xuân của cô ta: “Chủ tịch Hoàng của Thiên Thụy rất vừa ý mày, chính ông ấy đã nói với mẹ tao là muốn mời mày làm bạn nữ tối mai của ông ấy, không thì cho mày đi làm gì? Cho các khách mời thấy cái gì là đứa con hoang chỉ biết mất mặt xấu hổ thôi hả?”
Chủ tịch Hoàng?
Tần Giai Nhiễm lục lọi trí nhớ, chẳng mấy chốc đã nghĩ tới một người đàn ông trung niên họ Hoàng, mặc Âu phục đi giày da, đeo đồng hồ Patek Philippe…
Cô chợt vỡ lẽ. Chẳng trách gần đây bà chủ tốt với cô như vậy.
Trong khoảnh khắc, cảm giác ngộp thở như bủa vây quanh cô. Bà chủ cho cô những món quà đã định giá sẵn, khiến cô chìm đắm trong sự giàu sang để cô cam tâm tình nguyện tự bán đứng bản thân mình.