Chương 6: Cú đánh bất ngờ

Tần Giai Nhiễm giật mình, vội tháo tai nghe, quay người đối mặt với gương mặt sa sầm của bà Hoàng.

Bà Hoàng vốn là người giúp việc được bà Tần mang về từ nhà mẹ đẻ, vì thế bà ta có uy tín tuyệt đối, lời nói có trọng lượng nhất trong số các gia nhân của dinh thự họ Tần.

“Bà Hoàng, bà tìm tôi có việc gì?”

Bà Hoàng liếc cô một cách giận dữ: “Sao tôi gõ cửa mãi mà cô không trả lời? Bà chủ bảo tôi mang lễ phục cho cô mặc tối mai.”

“Tối mai tôi cũng phải dự tiệc sao? Tại sao vậy?” Tần Giai Nhiễm ngạc nhiên.

“Sao tôi biết được? Cô đi hỏi bà chủ thì hơn.” Bà Hoàng trả lời qua loa.

Tần Giai Nhiễm nghe tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ, biết hỏi cũng vô ích, bèn gật đầu: “Được rồi, làm phiền bà đặt đồ lên tủ đầu giường giúp tôi.”

Bất kỳ người giúp việc nào trong dinh thự họ Tần khi gặp bà Hoàng đều niềm nở gọi một tiếng “bà”. Song Tần Giai Nhiễm là chủ nhân, là cô chủ của căn nhà này, bà ta không thể làm gì cô.

Cô chủ? Xí, một đứa con ngoài giá thú ăn xin mà cũng dám ra vẻ chủ nhân sao? Bà Hoàng lườm cô một cái, tùy tiện đặt chiếc hộp lên giường rồi quay người rời đi.

Nghe tiếng cửa đóng sầm, Tần Giai Nhiễm thở phào.

Cô không thích tiếp xúc với những người thân cận bà chủ, nếu tránh được thì sẽ tránh ngay.

Tần Giai Nhiễm đặt tai nghe vào hộp sạc, liếc nhìn chiếc hộp với hoa văn cây cỏ rườm rà. Cô mở hộp, bên trong là một chiếc váy dạ hội màu sắc diễm lệ nhưng tục tĩu, kiểu dáng cổ lỗ sĩ. "Đúng là kiểu trang phục mà nhà thiết kế có thù oán với khách hàng, xấu tệ," Tần Giai Nhiễm thầm nghĩ.

Nhưng dù tục tằng, nó vẫn thuộc bộ sưu tập xuân hè của Boure, dù không phải đồ haute couture thì một chiếc váy như thế này cũng có giá hơn chục nghìn tệ.

Tần Giai Nhiễm chớp mắt, không sao hiểu nổi. Gần đây bà chủ đối xử với cô tốt một cách bất thường: nào là dẫn cô đi dự tiệc rượu, chọn lễ phục, tặng trang sức, còn hứa hẹn sau khi tốt nghiệp đại học sẽ cho cô ra nước ngoài du học…

Ngay khi Tần Giai Nhiễm đang suy nghĩ về điều mờ ám ẩn giấu trong những hành động ấy thì đột nhiên, cửa phòng lại mở.

Tần Giai Nhiễm vừa định lên tiếng thì ngửi thấy mùi hoa hồng nồng nặc, xâm chiếm không gian vốn ấm cúng và yên bình này. Cô căng thẳng cả người theo phản xạ.

Mùi hương ấy tỏa ngay sau lưng cô, rồi bỗng cô bị đánh vào đầu.