Chương 45: Cú ngã không ai muốn đỡ

Tần Giai Thiến sốt ruột đẩy Tần Giai Nhiễm bên cạnh, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Đây là muốn đuổi chúng ta đi hả? Anh Tạ làm cái trò gì vậy?”

Tần Giai Nhiễm mím môi: “Có lẽ anh Tạ có ý khác.”

“Ý khác con khỉ.” Tần Giai Thiến nói chắc như đinh đóng cột: “Chắc chắn là anh ấy chưa thấy rõ vẻ đẹp của tao.”

Tần Giai Nhiễm cạn lời: “...”

“Mày bày ra vẻ mặt gì thế kia?” Tần Giai Thiến bị đả kích, trong lòng khó chịu nên bắt đầu móc mỉa: “Không phải mày nghĩ mày đẹp hơn tao đấy chứ? Mày cùng lắm chỉ đẹp hơn miếng thịt xá xíu kia một chút thôi.”

Xá xíu là chỉ Tần Giai Đồng.

Chút ý cười chợt lóe lên trong mắt Tần Giai Nhiễm. Cô vội vàng nhỏ giọng khen ngợi: “Chị hai là cô chiêu xinh đẹp nhất, thời thượng nhất đất Hồng Kông này!”

Tần Giai Thiến hừ lạnh, tưởng cô ta không nghe ra câu này là đang qua loa có lệ với cô ta đấy à?

Nhưng cô ta nghe xong vẫn cảm thấy thoải mái nên liếc xéo Tần Giai Nhiễm một cái, rất khinh thường việc Tần Giai Nhiễm toàn mặc đồ rẻ tiền. Nếu phụ nữ không ăn mặc thời thượng thì sẽ bị đàn ông coi thường, cảm thấy người phụ nữ này rẻ tiền dễ đùa giỡn, như vậy là không được.

Đàn ông toàn là những kẻ bỉ ổi.

Tuy Tần Giai Thiến còn nhỏ, chưa có nhiều kinh nghiệm yêu đương nhưng lại rất quen với bản chất xấu xa của đàn ông. “Đồ nhà quê, mày cứ chờ xem.”

Tần Giai Nhiễm không biết mình phải chờ xem cái gì. Không ngờ giây tiếp theo, Tần Giai Thiến hất mái tóc, ngẩng cao đầu ưỡn ngực rồi uyển chuyển bước về phía chiếc Maybach.

Tần Giai Nhiễm: “...”

Tiếng gọi “chị hai” mắc nghẹn trong cổ họng cô, gọi không được mà không gọi cũng không xong. Cô chỉ có thể ngơ ngác nhìn Tần Giai Thiến giả vờ yếu đuối vô tội, cố gắng bắt chuyện với người đàn ông đẹp trai nho nhã kia.

Ngay sau đó, Tần Giai Thiến bị trẹo chân, mềm nhũn ngã xuống trước mặt Tạ Tông Nguyệt như một cành liễu rủ trước gió.

Tất cả mọi người: “...” Khung cảnh lập tức trở nên lúng túng. Mặt Tần Đạt Vinh cực kỳ khó coi, mất mặt đến tận bờ vịnh bên kia.

“Anh Tạ, chân tôi bị trẹo mất rồi, anh đỡ tôi chút được không?” Tần Giai Thiến chớp chớp đôi mắt đào hoa long lanh, khuôn mặt lai tây đẹp đến chói mắt trong ánh nắng vàng.

Trong lòng Tần Giai Nhiễm hơi chua xót. Thì ra sự quyến rũ vụng về của cô trước đó chỉ là phép thử, là viên gạch lót đường.

Có viên gạch xấu xí phía trước, châu ngọc quý hiếm mới càng được tôn lên vẻ đẹp khó có được của mình. Tần Giai Thiến sẽ thành công thôi.

Người đàn ông kia sẽ đỡ cô ta dậy, sẽ hỏi cô ta có đau không, thậm chí sẽ bóp nhẹ lòng bàn tay cô ta đầy ý ám chỉ, tha thứ cho sự táo bạo và những lời nói tùy tiện của cô ta.

Dù sao Tần Giai Thiến cũng rất xinh đẹp, kiêu ngạo nhưng không mất đi vẻ đáng yêu. Có lẽ cô ta là kiểu phụ nữ mà người đàn ông có địa vị cao như Tạ Tông Nguyệt yêu thích.

Tần Giai Nhiễm nắm chặt vạt váy theo bản năng, giữa các ngón tay như có thủy triều dâng lên. Cô không muốn nhìn thấy cảnh người đàn ông kia đưa tay đỡ Tần Giai Thiến nên cúi đầu xuống.

Tần Giai Nhiễm quá vội vàng quay đi nên không nhìn thấy người đàn ông kia thản nhiên lùi lại một bước. Tạ Tông Nguyệt móc hộp thuốc lá bằng gỗ từ trong túi quần ra, sau đó rút một điếu thuốc ngậm vào miệng.

Trong lúc cúi đầu châm lửa, anh liếc mắt nhìn cô gái nào đó đang cúi gằm mặt. Tạ Tông Nguyệt phả ra một hơi thuốc, hàng lông mày và đôi mắt cũng giãn ra theo, đoạn lên tiếng: “Chú Thụy, đỡ cô Tần này dậy.”

Giọng nói lười biếng đầy từ tính của người đàn ông lọt vào tai khiến Tần Giai Nhiễm sững người, khó hiểu ngẩng đầu lên. Chỉ thấy người đàn ông kia hờ hững nhìn sang, khói thuốc làm mờ đi ngũ quan như tượng tạc của anh, vẻ mặt lạnh lùng lộ ra chút mỉa mai mà cô không hiểu.