Nửa tiếng đồng hồ sau, cuối cùng ba cô gái chờ ngoài cửa cũng thấy người bên trong đi ra.
Tần Giai Thiến sốt ruột bước lên, đang định hỏi gì đó thì nhận được ánh mắt nghiêm khắc của Tần Đạt Vinh, thế là cô ta đành im lặng, trơ mắt đứng bên cạnh.
“Ông Tần, hôm nay tôi có nhiều mạo phạm, mong ông đừng để bụng.” Khóe miệng Tạ Tông Nguyệt ngậm ý cười ôn hòa, một tay đút túi quần nói.
Anh chậm rãi đi bên cạnh Tần Đạt Vinh, tiễn khách ra cửa, lễ nghi chu đáo, tựa như người không giận mà uy vừa nãy không phải anh, người bỏ mặc người ta hai ba tiếng đồng hồ không phải anh, người thanh cao kiêu ngạo không cho người khác phân trần cũng không phải anh.
Vẻ mạnh mẽ lạnh lùng của anh vĩnh viễn ẩn sau vẻ ôn hòa, tựa như mạch nước ngầm, có điều nước lặng thường chảy sâu.
Tần Đạt Vinh nào dám nhiều lời. Hôm nay coi như ông ta đã có cơ hội trải nghiệm thủ đoạn của vị Thái tử gia nhà họ Tạ này.
Ông ta chỉ có thể nhận thua, duy trì vẻ mặt lịch sự bên ngoài, cười ha hả đáp: “Đâu có đâu có, cậu là đứa trẻ mà tôi mong chờ lớn lên, cũng là cháu ngoan của bà nội cậu, mấy người già như chúng tôi thương cậu còn không kịp.”
Tạ Tông Nguyệt đi cùng Tần Đạt Vinh ra đến tận cổng lớn. Lúc này tài xế đã đậu chiếc xe chờ sẵn bên ngoài, đến sao về vậy.
Tần Giai Nhiễm đi ở cuối đoàn người. Cô cố ý bước rất chậm, không gây nên chút tiếng động nào, cố gắng giảm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất. Nhưng nghĩ lại thì cô có cần phải giảm đâu chứ?
Cách ăn mặc của cô còn quê mùa hơn cả người giúp việc ở đây, đi giữa một đám người mặc váy công chúa sặc sỡ trông chẳng khác gì một hòn đá rơi vào hang động đá quý. Người thanh cao như Tạ Tông Nguyệt chắc chắn sẽ không muốn nhìn cô lần thứ hai.
Tần Giai Nhiễm khẽ cười, lặng lẽ bước chậm hơn nữa.
Đến trước chiếc Maybach, Tạ Tông Nguyệt dừng bước, đưa tay ra hiệu cho chú Thụy mở cửa xe cho Tần Đạt Vinh: “Nghe bà nội tôi nói tuần sau là sinh nhật lần thứ bảy mươi chín của ông. Gần đây bà bị đau lưng đau chân, không tiện đi lại xa xôi nên dặn tôi thay bà đến dự tiệc sinh nhật, mong ông Tần đừng để ý.”
“Bà cụ cứ đùa, bà ấy còn nhớ sinh nhật tôi đã là phúc của tôi rồi.” Tần Đạt Vinh thở dài trong lòng. Bây giờ ông ta cũng chỉ có thể nương vào ân tình năm xưa mình liều mạng cứu bà cụ Tạ khỏi tay bọn cướp để bám víu vào nhà họ Tạ.
Nhưng ân tình này đã kéo dài hơn hai mươi năm, còn kéo dài được bao lâu nữa đây? Đến một ngày nào đó, một trong số họ ra đi thì nhà họ Tần sẽ hoàn toàn mất đi con đường nối với nhà họ Tạ.
Tần Giai Thiến hoàn toàn không muốn nghe ông nội mình dong dài lề mề nữa. Lúc này lòng dạ cô ta đang nóng như lửa đốt! Cô ta cảm thấy mình như bình nước sôi, sắp nổ tung đến nơi! Làm cái quái gì vậy?
Không phải trước đó đã nói là để cô ta thay thế sao? Không phải đã nói cô ta là đối tượng đính hôn mới của anh Tạ rồi sao? Sao bây giờ lại phải quay về tay không thế này? Cô ta không muốn về nhà chút nào!
Cô ta còn chưa để lại phương thức liên lạc kia mà! Sáng nay cô ta đã thay bảy bộ quần áo mới chọn được bộ này đấy!