Vừa nghe thấy vậy, chú Thụy giật mình kinh hãi trong lòng, thật sự không ngờ đối phương lại trắng trợn đến mức này. Lời nói đó chẳng khác nào thẳng thừng dâng tình nhân cho cậu chủ. Người mà ông ta muốn dâng lên lại chính là cháu gái ruột của mình. Sao ông ta có thể nhẫn tâm đến thế, nhìn cháu gái ruột bị người đàn ông coi như tình nhân mà đùa giỡn?
Nhưng rồi thì sao?
Trong thâm tâm, Tần Đạt Vinh thừa hiểu rằng mình đã đến cái tuổi này, trong mắt chỉ còn lợi ích trăm năm của gia tộc chứ không phải vận mệnh của cá nhân. Một đứa cháu gái có thể đổi lấy nguồn tài lực vô tận từ hai nhà Tạ Dịch, dù không phải là hôn ước mà chỉ là một món đồ nhỏ để bên cạnh, cũng là một món hời trăm lợi không hại. Chỉ cần lọt vào mắt Tạ Tông Nguyệt thì mọi chuyện đều dễ dàng.
Gia tộc ông ta là một gia tộc lớn, ắt phải có người hy sinh vì sự phồn vinh chung. Đây là hiện thực, không phải cổ tích.
Nghe những lời đó, Tần Giai Đồng theo bản năng rùng mình một cái.
Mặt Tạ Tông Nguyệt không chút gợn sóng. Dù đã sớm biết Tần Đạt Vinh bày ra ván cờ này, nhưng anh vẫn không thể kìm nén cơn giận. Không phải vì điều gì khác, mà là vì vừa nãy ở nhà kính, cô gái kia tuy vẻ ngoài ngây thơ nhưng thực chất lại đang cố tình quyến rũ anh. Cô ta nhận được chỉ thị của Tần Đạt Vinh nên mới vờ vĩnh ngây thơ để quyến rũ anh ư? Cô ta biết rõ Tần Đạt Vinh đưa mình đến đây là để làʍ t̠ìиɦ nhân của anh nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Cô ta nghĩ anh là loại đàn ông dễ bị cám dỗ. Tạ Tông Nguyệt cười lạnh, nhất thời không thể nào đánh giá được rốt cuộc cô ta ngây thơ thật hay nông cạn thật.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vô cùng rực rỡ, trong vườn trồng một hàng trúc đào, giờ đang là tháng sáu nên hoa nở đầy cành, tạo nên một biển hoa hồng nhạt mờ ảo. Có cơn gió nhẹ thổi qua, một cánh hoa trúc đào bất ngờ bay vào trong phòng, rồi phất phơ đáp xuống ngón tay thon dài như ngọc của người đàn ông, tựa như một cánh bướm khẽ đậu.
Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa không nói một lời, trong không khí chỉ còn tiếng gió xào xạc thổi qua cành hoa. Tạ Tông Nguyệt khẽ liếc nhìn cánh hoa nhỏ bé kia, trong đầu anh nhanh chóng hiện lên đôi mắt kiều diễm nhu mì của cô gái đó.
Chú Thụy cũng nhìn thấy cánh hoa, định lên tiếng nhắc nhở cậu chủ đừng chạm vào. Cây trúc đào có độc, hoa, lá, cành, toàn thân đều có độc. Năm ngoái chú Thụy đã định cho người chặt bỏ hàng trúc đào này đi, chỉ là rời Hồng Kông một thời gian nên quên mất.
Ngón tay Tạ Tông Nguyệt khẽ nhúc nhích, cánh hoa trúc đào rơi xuống từ đốt ngón tay anh. Đến khi anh mở miệng lần nữa, giọng nói trầm ấm êm tai đã chứa đựng vẻ lạnh lẽo không thể kìm nén, khiến Tần Đạt Vinh sởn gai ốc.
“Ông Tần, xưa nay tôi cực kỳ ghét việc có kẻ nhét phụ nữ cho tôi.”
Không khí đột nhiên trở nên lạnh giá. Tần Đạt Vinh hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Tông Nguyệt, cậu đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó...” Tạ Tông Nguyệt hờ hững giơ ngón tay lên. Tần Đạt Vinh lập tức im bặt, không dám nói thêm, cố nén vẻ sốt ruột trên mặt.
“Thứ tôi không để vào mắt mà ông lại cố nhét cho tôi, đương nhiên tôi sẽ không muốn nhận.”
Vẻ mặt Tạ Tông Nguyệt hơi đổi, giọng nói lạnh lùng ẩn chứa vẻ thanh cao và kiêu ngạo đặc trưng của anh: “Tất nhiên, người tôi để mắt tới cũng không đến lượt người khác nhét cho tôi.”