Tần Giai Thiến trợn mắt, cảm thấy người này thật giả tạo: "Làm ơn đi, xuất chúng còn cần cô nói à? Người ta là Thái tử gia của nhà họ Tạ đấy."
Sau đó cô ta định đi hỏi Tần Giai Nhiễm nhưng lời vừa ra đến miệng lại nuốt trở vào. Thôi vậy, hỏi Tần Giai Nhiễm thì có ích gì.
Chỉ là một con ngốc đến góp vui thôi mà.
Trong phòng, Tạ Tông Nguyệt đưa tay ra dấu mời. Dù sao Tần Đạt Vinh cũng là trưởng bối, không thể thật sự mất mặt trước mặt hậu bối được, thế là ông ta thản nhiên ngồi xuống.
Tạ Tông Nguyệt lại cầm đũa lên, gắp một miếng măng vào bát cháo trắng: "Không biết hôm nay ông Tần đến đây có việc gì?"
Mặt Tần Đạt Vinh khẽ giật, lộ vẻ đau lòng xót xa: "Tông Nguyệt, tôi không nói vòng vo nữa. Hôm nay tôi đưa con nhãi ranh không biết trời cao đất dày này đến là để xin lỗi cậu. Nếu không, tôi thật có lỗi với sự chăm sóc của bà cụ bao nhiêu năm nay."
Nói xong, ông ta nghiêm nghị liếc nhìn Tần Giai Đồng: "Còn không mau xin lỗi cậu Tạ đi."
Chỉ trong chốc lát, tay chân Tần Giai Đồng lạnh toát, cười không ra cười, khóc không ra khóc, trở thành một con rối cứng đờ, chỉ biết làm theo những gì người khác nói.
Cô ta bị Tần Đạt Vinh kéo mạnh đến trước mặt Tạ Tông Nguyệt.
Luồng áp lực mạnh như bão táp ập đến. Tuy người đàn ông trước mặt không nói gì, thậm chí không nhìn cô ta nhưng cô ta vẫn cảm nhận được sự áp bức đáng sợ.
"Anh Tạ, xin lỗi, em... em..." Cô ta khó thở lắp bắp: "Xin anh giơ cao đánh khẽ... Đừng chấp nhặt với em..."
Tạ Tông Nguyệt, từ đầu đến cuối, không hề liếc nhìn cô gái đó một cái, cũng chẳng mảy may có bất kỳ phản ứng nào, coi như lời gió thoảng qua tai của một người không quan trọng. Anh điềm nhiên dùng bữa, đôi mắt sâu thẳm như đầm lạnh không gợn sóng, chẳng thể nào đọc được một chút cảm xúc.
Sau khi những lời xin lỗi và khách sáo tận tình nhất có thể đã được bày tỏ, chủ đề câu chuyện lại một lần nữa quay về chuyện liên hôn giữa hai gia đình.
Đến nước này rồi mà Tần Đạt Vinh vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.
Tạ Tông Nguyệt khẽ liếc mắt, một cái nhìn thoáng qua mang ý mỉa mai sâu sắc. Anh đặt đũa xuống, vẻ chán nản hiện rõ khiến anh lười nhác ngả người ra sau ghế, một tay đặt trên tay vịn: “Ý ông là gì?”
Người đàn ông lúc này đã không còn khoác bộ âu phục nghiêm chỉnh như khi dự cuộc họp trực tuyến. Anh đã cởi bỏ áo khoác ngoài và áo ghi lê, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng tinh giản và quần tây thanh lịch, không thắt cà vạt. Trên cổ tay áo, chiếc khuy măng sét đính mặt xà cừ nhỏ nhắn, tinh xảo khẽ lấp lánh khi anh đưa tay lên. Ánh xà cừ lóe sáng, kim giây vẫn tích tắc trôi, tạo nên vẻ đẹp tinh tế đến vô tình.
Trong không gian tĩnh lặng, tiếng đàn khe khẽ vọng lại từ khu vườn bên ngoài cửa sổ, nghe như ai đó đang gảy tỳ bà.
Tần Đạt Vinh chẳng có tâm trạng nào để thưởng thức âm nhạc. Giữa những thanh âm mơ hồ, ông ta cẩn trọng lựa chọn từng câu chữ: “Đứa cháu gái lớn này của tôi quả thật không ra gì, cậu không vừa mắt cũng là lẽ thường tình. Nhưng mấy đứa còn lại đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn, thật thà, chắc chắn sẽ không gây phiền phức cho cậu. Đương nhiên... chuyện hôn nhân đều là duyên phận, không thể cưỡng cầu. Tông Nguyệt à, cậu cứ coi như có thêm người bầu bạn, để bên cạnh thỉnh thoảng nói chuyện cũng được.”