Bốn cô gái không khỏi nín thở, nhìn cảnh tượng trước mắt mà trong mắt loé lên vẻ sợ hãi và kính trọng, chỉ có thể nín thở im lặng.
Nói là mời khách đến ăn cơm nhưng chiếc bàn ăn này nhỏ đến mức nhiều nhất chỉ chứa được hai người, ghế cũng chỉ có hai chiếc, ngay cả thức ăn cũng chỉ có phần của một người.
Tỉnh bơ khiến người ta mất mặt. Đây là lần đầu tiên Tần Giai Nhiễm thấy kiểu ra oai phủ đầu này, làm người ta vừa khó xử vừa không biết phải nói gì.
Tạ Tông Nguyệt khẽ ngẩng đầu nhìn đoàn người vừa bước vào, trên mặt là nụ cười nhạt nhòa, cũng không đứng dậy mà chỉ nói với Tần Đạt Vinh: "Nhiều năm không gặp, sức khỏe ông vẫn tốt chứ? Bà nội rất nhớ ông, bảo tôi thay bà gửi lời hỏi thăm."
Tần Đạt Vinh không lộ vẻ gì, vẫn tươi cười đáp: "Làm phiền bà cụ lo lắng, Đạt Vinh vẫn khỏe."
Tần Giai Đồng đứng gần Tạ Tông Nguyệt nhất lén nấp trong bóng tối, lặng lẽ liếc nhìn anh một cái.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa gỗ chạm khắc chiếu vào làm nổi bật làn da trắng trẻo của người đàn ông. Tần Giai Đồng nghĩ đến miếng ngọc mới được mài giũa sáng bóng, đường nét trên khuôn mặt anh tuấn tú thanh nhã, đặc biệt là đôi mắt kia, đó là một đôi mắt như ánh trăng ngàn dặm giữa không trung.
Khoảnh khắc đó, Tần Giai Đồng bắt đầu cảm thấy hối hận, ảo não, khó chịu, không cam lòng, đủ loại cảm xúc đan xen, điên cuồng sinh trưởng trong lòng cô ta.
Rõ ràng cô ta không làm gì sai cả mà, sao lại thành ra thế này...
"Ông dùng bữa chưa? Tôi bảo người thêm chén đũa." Tạ Tông Nguyệt vừa nói vừa lần lượt liếc nhìn mấy cô gái ngoan ngoãn đứng đó, trong mắt chỉ có vẻ lạnh nhạt. Khi nhìn thấy cô gái đang rụt rè cúi đầu ở góc khuất nhất, vẻ lạnh lẽo trong mắt anh tan đi, thay vào đó là một sự lạnh nhạt vi diệu hơn.
"Đúng rồi, cả mấy cô cháu gái của ông nữa." Anh hờ hững nói thêm.
Đều là người từng trải, ai nghe chẳng hiểu trong lời có ý. Tần Đạt Vinh biết mình quá nóng vội, đưa cả ba đứa cháu gái còn lại đến là rất khó coi nhưng ông ta không còn cách nào khác, bắt buộc phải làm như vậy. Chỉ cần có một phần vạn cơ hội, ông ta cũng phải thử xem sao.
"Không cần phiền phức vậy đâu Tông Nguyệt. Tôi bảo chúng nó ra ngoài hết là được." Nói rồi Tần Đạt Vinh phất tay ra hiệu cho mấy cô gái ra ngoài, sau đó lại liếc nhìn Tần Giai Đồng, ra hiệu cho cô ta ở lại.
Tần Giai Thiến quyến luyến bước ra khỏi tấm bình phong, cứ đi ba bước lại quay đầu nhìn một cái, dáng vẻ có chút si mê. Mãi đến khi đi xa, cô ta mới bắt đầu lẩm bẩm, nhỏ giọng oán trách: "Dựa vào đâu mà Tần Giai Đồng lại được ở lại chứ?"
Nhưng không lâu sau, sự oán trách của cô ta bị thay thế bởi sự e thẹn của thiếu nữ. Cô ta đỏ mặt, chặn Tần Thư Nhàn lại rồi nói: "Này, Thư Nhàn, cô thấy anh Tạ thế nào?"
Mặt Tần Thư Nhàn cũng hơi ửng đỏ, song cô ta vẫn cố gắng kìm nén, nở nụ cười hào phóng: "Đương nhiên anh Tạ là người xuất chúng rồi."