Chương 40: Bữa trưa dành cho hai người

Lúc trở lại phòng khách, vẻ xấu hổ trên mặt Tần Giai Nhiễm vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Tần Giai Thiến nhìn mà khó chịu, không hiểu sao chỉ đi ra ngoài một chuyến thôi mà Tần Giai Nhiễm cũng vác khuôn mặt ửng hồng như hoa mùa xuân về được. Cô ta tức giận liếc xéo cô một cái, ánh mắt như muốn nói: Tốt nhất là mày nên thành thật chút.

Tần Giai Nhiễm không lên tiếng, chỉ thu mình vào góc sô pha.

Cô làm sai chỗ nào nhỉ? Hay là anh thật sự khinh thường cô?

Cũng đúng thôi, ngay từ khi sinh ra, người đàn ông đó đã được hưởng thụ mọi điều tốt đẹp trên đời. Anh khinh thường cô cũng là chuyện bình thường.

Tần Giai Nhiễm lại lần nữa quan sát chiếc váy hai dây màu đen nửa cũ nửa mới trên người mình. Nếu không phải vóc dáng cô khá ổn thì chắc chắn chiếc váy này sẽ là một thảm họa. Bên dưới là đôi dép quai ngang màu đen hồi trước cô mua chung với bạn ở chợ đầu mối Sa Hà. Móng chân cô được cắt tỉa rất ngắn, sạch sẽ và tròn trịa nhưng không sơn. Nếu so với móng chân được chăm sóc kỹ lưỡng của Tần Giai Thiến bên cạnh thì móng chân cô thiếu đi một lớp sáng bóng, trông như những viên ngọc trai xỉn màu.

Trên người cô không có một món đồ nào ra hồn, trông rất tầm thường, không có chút dáng vẻ tiểu thư nhà giàu nào.

Có lẽ anh thích những cô gái tinh tế, kiều diễm, được nuôi dưỡng trong nhung lụa như công chúa nhỏ như Tần Giai Thiến. Hoặc cũng có thể là ngưỡng mộ những người đẹp tri thức, đoan trang, cử chỉ tao nhã như Tần Thư Nhàn.

Con bướm anh nuôi là con bướm đẹp nhất trên thế giới, người anh để ý chắc chắn cũng phải là cô gái tốt nhất.

Tần Giai Nhiễm nắm chặt tay, cố gắng kìm nén cảm giác nghẹn ứ xuất hiện không đúng lúc trong lòng mình.

Đúng lúc này, người đàn ông trung niên trước đó đi ra tiếp đón họ cuối cùng cũng xuất hiện.

Mọi người đồng loạt quay sang, thấy chú Thụy đi đến trước mặt Tần Đạt Vinh với vẻ mặt tự nhiên, đoạn lễ phép cúi người: "Thưa ông, cậu chủ đang dùng bữa trưa, ông muốn dùng cùng không ạ?"

-

Nơi dùng bữa ở một tòa nhà khác, đi qua hành lang kính ở giữa là đến.

Tòa nhà này cũng được trang trí theo phong cách Nam Dương cổ điển đơn giản, vừa vào đã cảm nhận được khí chất tao nhã của giới thượng lưu xưa phả vào mặt.

Muốn trang trí lộng lẫy thì rất đơn giản, chỉ cần đổ tiền vào là được nhưng để đạt được sự tao nhã thì lại cực khó. Điều này đòi hỏi chủ nhân phải có gu thẩm mỹ và sự tinh tế. Rõ ràng chủ nhân nơi này chính là người có gu thẩm mỹ và sự tinh tế.

Chú Thụy không dẫn mọi người đến phòng ăn chính có sức chứa hai ba mươi người mà đến phòng hoa ở tầng hai.

Một tấm bình phong bốn ngăn khảm xà cừ ngăn ra một không gian không lớn không nhỏ, sát cửa sổ chỉ bày một chiếc bàn ăn dành cho hai người.

Bữa trưa cũng rất đơn giản, thậm chí trà chiều ở dinh thự nhà họ Tần còn cầu kỳ hơn bữa ăn này mấy lần.

Trên bàn chỉ có một ấm trà Phổ Nhĩ, ba l*иg bánh ngọt, một bát cháo trắng và hai đĩa rau nhỏ ăn kèm cháo, đều là những món ăn bình thường dân dã.

Người đàn ông ngồi thẳng lưng ăn uống đằng kia vô cùng tao nhã. Khi cầm đũa, các ngón tay dùng lực làm nổi rõ những đường cong sắc sảo.