Chương 4: Một lời cầu xin

Nhìn thiếu niên trước mặt, Tần Giai Nhiễm theo phản xạ vươn tay. Nhưng ngay khi chạm vào chiếc khăn tay trắng tinh, cô lại đổi hướng, nắm chặt lấy ống tay áo trắng muốt của anh.

“Anh ơi, anh đưa em tới bệnh viện được không ạ?” Cô quỳ thẳng người, mặc cho vết thương ngâm trong nước mưa có thể nhiễm trùng, thậm chí hoại tử.

Thiếu niên liếc nhìn vệt nước bẩn in trên cổ tay áo, giọng điệu thản nhiên: “Bệnh viện nào?”

“Bệnh viện Thiên Thành ạ…”

Sợ anh từ chối, Tần Giai Nhiễm cố gắng nặn ra vẻ đáng yêu, gượng gạo nở một nụ cười ngoan ngoãn: “Anh… em xin anh… xin anh…”

Thái độ van xin đó thấp kém đến đáng thương. Thế nhưng, dù còn rất nhỏ, Tần Giai Nhiễm đã quá quen với việc lấy lòng người khác. Đó là bài học bắt buộc trong cuộc đời cô, nhờ vậy cô mới có thể tồn tại trong dinh thự nhà họ Tần.

Thế nhưng lúc này, nụ cười của cô còn khó coi hơn cả khóc. Nó chẳng hề đáng yêu, chỉ khiến người ta thấy non nớt, gượng gạo và nực cười.

Chú Thụy liếc đồng hồ, rồi ghé sát tai thiếu niên thì thầm: “Cậu chủ, hôm nay là lễ trưởng thành mười tám tuổi của cậu, đừng để mấy chuyện cỏn con làm phân tâm. Hay để tôi đưa cô bé tới bệnh viện.”

“Không sao, bảo cô bé lên xe. Đưa cô bé tới bệnh viện trước đã.” Giọng thiếu niên ôn hòa nhưng dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản bác nào.

Chú Thụy chỉ biết thở dài, đành đỡ cô bé đứng dậy.

Nghe thấy anh đồng ý, Tần Giai Nhiễm như nhìn thấy tia hy vọng. Nước mắt cô lã chã rơi, nhưng vẫn gắng giữ nụ cười mềm mại trên môi, lí nhí nói: “Cảm ơn anh…”

Thiếu niên liếc cô, cau mày: “Em đừng cười kiểu đó.” Ánh mắt anh lạnh lùng ẩn sau thấu kính: “Chỉ khiến người ta khó chịu thôi.”

Tần Giai Nhiễm thoáng hoảng sợ. Nếu anh trai này không thích cô cười, vậy thì cô sẽ không cười. Nếu không ngoan, cô sẽ không được quá giang đến bệnh viện, không thể gặp mẹ.

Mới chín tuổi, cô đã học được cách nhìn mặt đoán ý người khác.

Thấy dáng vẻ dè dặt ấy, thiếu niên dứt khoát cầm lấy bàn tay lấm bẩn của cô, đặt chiếc khăn tay vào lòng bàn tay nhỏ bé, hờ hững nói: “Cho dù em không lấy lòng anh, anh cũng sẽ đưa em tới bệnh viện. Em hiểu không?”

Chiếc khăn sạch nằm gọn trong lòng bàn tay Tần Giai Nhiễm, mùi thơm dịu dàng lan tỏa giữa màn mưa. Chất vải mềm mại, khó phân biệt màu sắc dưới đêm tối, chỉ thấy ánh chỉ bạc lấp lánh thêu thành một chữ Hán ở mép khăn.

Tần Giai Nhiễm không hiểu, cả chữ Hán kia lẫn lời anh vừa nói.