Chương 39: Khoảnh khắc bị nhìn thấu

Cùng lúc đó, trong nhà kính, Tạ Tông Nguyệt sải bước về phía Tần Giai Nhiễm. Anh thong thả bước xuống ba bậc thang, đôi giày da Derby thủ công tinh xảo không một hạt bụi, lớp da bò bóng loáng, ánh lên vẻ đắt tiền khiêm tốn.

Tần Giai Nhiễm nuốt khan hai tiếng, tim đập nhanh hơn, cánh tay giơ lên giữa không trung đã mỏi nhừ nhưng cô không thể hạ xuống, vẫn cố duy trì tư thế thanh nhã và xinh đẹp ấy. Khuỷu tay cô hơi cong, các ngón tay như đóa hoa bị gãy cành, trông đầy yếu ớt và mong manh.

Tạ Tông Nguyệt dừng bước ở mép thảm. Khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần, đôi mắt đen sâu hun hút sau lớp kính của anh nhìn từ trên cao xuống khiến người ta có cảm giác áp bức.

Tần Giai Nhiễm không chắc chắn lắm nên rụt rè liếc nhìn anh: "Anh Tạ..."

Tạ Tông Nguyệt khẽ mỉm cười. Tần Giai Nhiễm luôn có cảm giác nụ cười của anh không chạm đến đáy mắt, hơn nữa còn phảng phất vẻ châm biếm. Anh nhìn cô bằng đôi mắt đen láy, sau đó chậm rãi nói: "Cô biết rõ cách cười mà đàn ông thích nhất."

"Hả?" Tần Giai Nhiễm ngẩn người, bị ánh mắt lạnh lùng của anh đâm thẳng vào tim, trái tim thắt lại.

Thấy vẻ hoang mang trong mắt cô gái, một cảm xúc vi diệu nổi lên trong lòng Tạ Tông Nguyệt, như con cá trong cái vại sâu phun bong bóng nước, để bọt khí chậm rãi nổi lên. Dáng vẻ lơ đãng lại khiến người ta rung động.

Bụp, bong bóng vỡ tan.

Thôi vậy, nói với cô cũng vô ích, chỉ làm cô thêm bối rối mà thôi.

Tạ Tông Nguyệt ngừng dòng suy nghĩ trong đầu, đưa tay nắm lấy bàn tay đã mỏi nhừ nhưng vẫn cố gắng duy trì của Tần Giai Nhiễm. Anh nắm rất lịch sự, không hề có vẻ gì là suồng sã.

Khoảnh khắc được anh nắm lấy tay, Tần Giai Nhiễm run lên, đôi mắt phản chiếu thứ gì đó màu đỏ. Đó là chiếc vòng tay san hô trên cổ tay thon gầy của anh.

Nhiệt độ lòng bàn tay Tạ Tông Nguyệt không lạnh cũng không nóng, vừa ấm áp vừa sạch sẽ, các đốt ngón tay rõ ràng, thon dài, mu bàn tay nổi lên vài đường gân xanh khi dùng lực, chỉ vài nét phác họa đơn giản nhưng lại trong trẻo như một bức tranh thủy mặc lạnh lẽo.

Nhưng khoảnh khắc anh dồn sức vào tay thì lại bộc phát sức mạnh đáng kinh ngạc, đủ để nhấc bổng cả người Tần Giai Nhiễm lên khỏi tấm thảm một cách dễ dàng.

Cơ bắp cánh tay dưới lớp áo sơ mi căng phồng, bị chiếc nịt da màu đen kìm lại như con thú trong l*иg, tăng thêm chút gợi cảm cấm dục.

Tần Giai Nhiễm còn chưa kịp nhìn kỹ chiếc vòng trên cổ tay anh đã được anh nâng đứng thẳng người lên. Hơi lạnh trong lòng bàn tay cô nhanh chóng biến mất.

Sau đó Tạ Tông Nguyệt không chạm vào cô thêm một giây nào nữa, tốc độ buông tay nhanh đến mức khiến người ta khó xử.

Ánh mắt anh vẫn lạnh nhạt và không một gợn sóng, cứ như đã nhìn thấu trò hề nhàm chán của Tần Giai Nhiễm. Điều này khiến cô có cảm giác nếu không phải vì phép lịch sự thì có lẽ anh đã không đỡ cô, nói gì đến hành động mắc câu ngu ngốc này.

Khinh thường?

Tần Giai Nhiễm sững lại.

Nỗi xấu hổ như sóng trào ập đến nhấn chìm cô, khiến cô khó xử đến mức quên cả nói cảm ơn, cứ lúng túng đứng đó như đứa trẻ làm sai chuyện.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy giọng nói ôn hòa không chút cảm xúc của anh: "Cô Tần cứ tự nhiên."