"Xin lỗi anh Tạ, tôi không cố ý làm bẩn thảm của anh..." Cô đặt đôi dép lên váy mình, sau đó ngẩng đầu lên, dáng vẻ vừa sợ hãi vừa đáng thương.
Tạ Tông Nguyệt khẽ nheo mắt, đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi rồi lạnh nhạt đáp: "Không cần xin lỗi. Người giúp việc sẽ xử lý."
Chẳng có gì to tát.
Tần Giai Nhiễm ngoan ngoãn "vâng" một tiếng, đôi mắt đen láy ấm áp khẽ lay động. Cô quỳ đó, cắn môi, nhíu mày, dường như có điều khó nói, đang đứng giữa sự lựa chọn khó khăn.
Tạ Tông Nguyệt im lặng quan sát vẻ mặt không ngừng thay đổi của cô. Không lâu sau, cô lộ ra một nụ cười lấy lòng và ngoan ngoãn.
Một khoảnh khắc nào đó, Tạ Tông Nguyệt bỗng ngẩn người, tựa như van ký ức bị mở ra và kích hoạt một nút thắt bí ẩn. Cảnh tượng trước mắt và một trang nào đó sâu trong ký ức của anh từ từ khớp lên nhau, cuối cùng vừa khít với nhau.
Một biểu cảm cực kỳ không hài hòa xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
Nhưng không ai cảm thấy không thoải mái, bởi vì tất cả đàn ông trên thế giới này đều sẽ cảm thấy vui vẻ khi nhìn thấy nụ cười xinh đẹp lấy lòng này. Họ đạt được một loại thỏa mãn bệnh hoạn, từ đó mà sinh ra suy nghĩ muốn cho cô tất cả những gì mà cô muốn.
Thì ra sự quen thuộc của anh không phải là ảo giác.
Đúng vậy, anh đã từng gặp cô. Tạ Tông Nguyệt nhớ ra rồi.
Ngày anh mười tám tuổi, Hồng Kông gặp một trận mưa như thác đổ khó quên. Trong cơn mưa bão ấy, một cô bé đã đâm vào xe anh.
Khuôn mặt đã nảy nở xinh đẹp hơn trước, cũng mềm mại quyến rũ hơn, bớt đi vẻ non nớt hồi đó, thêm một chút tâm cơ lõi đời, song cô vẫn ngây thơ trong sáng. Nếu nói năm đó là vô tình thì giờ phút này cô đang cố ý.
Dường như cô gái này rất hiểu điểm yếu chết người của đàn ông. Không biết cô đã làm bao nhiêu chuyện tương tự rồi mà thành thạo đến vậy.
Tần Giai Nhiễm không biết người đàn ông trước mặt đang nghĩ gì. Cô chỉ thấy gương mặt anh sa sầm, song cũng không nghĩ nhiều mà vội đưa tay ra, đầu ngón tay như cánh bướm nhẹ nhàng móc xuống trong không trung, sau đó dịu dàng nói:
"Anh Tạ, chân tôi bị tê rồi, anh đỡ tôi một chút được không?"
Thức ăn trưa đã được chuẩn bị xong, nhưng người giúp việc không chắc khi nào nên dọn ra, liền đi tìm chú Thụy để hỏi ý.
Chú Thụy đến thư phòng xin chỉ thị của Tạ Tông Nguyệt, nhưng lại không thấy bóng dáng anh. Ông đang định gọi điện thoại thì chợt nhận ra anh đã để điện thoại trên bàn làm việc, không mang theo.
Chú Thụy thầm kêu khổ trong lòng. Ngoài phòng khách, cả gia đình họ Tần vẫn đang ngồi đợi. Tần Đạt Vinh và bà cụ là bạn bè thâm giao, lời nói của ông ta có trọng lượng nhất định, nhưng chỉ riêng mấy cô tiểu thư kiêu kỳ kia thôi cũng đã đủ khó chiều rồi. Nghe người giúp việc kể, lúc nãy họ đã cãi vã một trận.
Cậu chủ rốt cuộc đã đi đâu rồi!