Chương 37: Nữ thần quang minh trong mắt anh

Tần Giai Nhiễm chưa từng gặp người đàn ông nào như vậy. Trong nhận thức của cô, đàn ông có tiền toàn những kẻ trăng hoa bay bướm, quần là áo lụa, lêu lổng không đàng hoàng như Tần Ngôn Phong, hoặc là những kẻ gia trưởng như ba cô Tần Thế Huy, tệ hơn nữa là những kẻ cổ hủ nghiêm túc, ngoài mạnh trong yếu như Tần Gia Trạch.

Nhưng người đàn ông trước mắt cô bây giờ không phải là bất kỳ ai trong số đó. Anh là người đàn ông mà cô không thể tưởng tượng ra.

"Anh vừa nói nó tên gì? Hele..." Tần Giai Nhiễm nhíu mày, quá căng thẳng nên không nhớ ra tên của loài bướm này.

"Morpho Helena, có điều nó vẫn còn một cái tên hay hơn nữa, đó là Nữ thần Quang Minh." Tạ Tông Nguyệt hờ hững nói.

"Nữ thần Quang Minh..."

Tần Giai Nhiễm cụp mắt xuống, lẩm bẩm lặp lại.

Cô nghĩ đến chữ "Diệu".

Ánh sáng mà bóng tối không thể xâm chiếm.

Giống như người đàn ông trước mắt.

Cô chợt động lòng, một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu: Tiếp cận anh.

Sinh vật xấu xí quanh năm vùi mình trong bóng tối, sự nhạy cảm với ánh sáng đã khắc sâu vào tận xương tủy, chỉ cần phát hiện ra chút tia sáng, nó sẽ không thể chờ được nữa mà lao tới, không màng thể diện, không màng quy tắc, chỉ để ý đến sinh tồn.

Cô chính là loài sinh vật sống dưới đáy xã hội, đã thấy rõ mặt tối của thế giới này từ lâu, xây dựng nên một bộ triết lý sống độc đáo của riêng mình: Học cách lấy lòng người khác, giữ vẻ ngoan ngoãn, vĩnh viễn nghe lời, không tỏ thái độ, không tranh không giành, nhẫn nhịn chịu đựng.

Nếu không phải bao nhiêu năm nay vẫn luôn như vậy thì cô đã không còn đường sống ở dinh thự nhà họ Tần từ lâu rồi.

Nhưng dù là vậy thì cô vẫn phải chịu cảnh bị bắt nạt. Tất cả mọi người đều bắt nạt cô.

Tần Giai Nhiễm cụp mắt xuống, lặng lẽ nhìn đôi giày da thủ công bóng loáng đắt tiền của người đàn ông trước mặt. Chỉ cần có thể núp dưới cánh anh, một chút thôi, một chút thôi cũng được, như vậy sẽ không ai dám bắt nạt cô nữa.

... Trông anh ôn hòa, lịch sự, dễ tính, hẳn cũng rất dễ tiếp cận nhỉ?

Cô không ngừng tự hỏi trong lòng.

Tạ Tông Nguyệt cũng lặng lẽ đứng đó, nhìn vẻ mặt cô gái trước mặt lần lượt thay đổi. Đầu tiên là ngơ ngác, sau đó là buồn bã, giằng xé, cảm xúc trôi qua như ánh chớp khó nắm bắt. Cô vẫn duy trì tư thế ngồi xếp bằng ngắm bướm, một tay nhẹ nhàng buông trên đùi, một tay xách dép, cũng không để ý đến việc xách mãi có mỏi không. Không biết con bướm Helena đã bay đến sau lưng cô từ lúc nào, trông như đang đậu trên vai cô.

Có vẻ như nó rất thích vị khách lạ này.

Nhưng bướm không có tình cảm, dù nuôi bao lâu, được trân trọng biết bao thì nó cũng sẽ không nhận chủ.

Tần Giai Nhiễm chống tay xuống đất, cố gắng đứng dậy. Cô ngồi lâu nên hai chân tê rần, vừa định đứng thẳng thì sâu trong khoeo chân truyền đến cảm giác nhức mỏi. Thế là cô ngã ngồi xuống, không cầm chắc đôi dép lê trong tay nên nó rơi xuống tấm thảm trắng tinh, để lại hai vệt bụi xám.

Tần Giai Nhiễm khẽ kêu lên một tiếng, mặt mày tái nhợt. Cô vội vàng nhặt dép lên, tiếng xin lỗi rụt rè như tiếng cánh bướm vỗ truyền vào tai Tạ Tông Nguyệt, làm anh hơi ngứa ngáy.