Từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy con bướm nào đẹp đến thế.
Ánh nắng vàng ươm xuyên qua khu rừng trong l*иg. Đó là một màu xanh lam trong trẻo và rực rỡ, kim loại phản chiếu ánh nắng mặt trời tạo nên một không gian trông như có một mảnh trời rơi xuống biển, được nhuộm lại bởi một lớp màu xanh.
Cô không biết phải hình dung màu sắc này như thế nào. Đây là màu xanh phổ sao? Hay xanh Klein? Hay là màu xanh mà dù các họa sĩ có nghĩ nát óc cũng không pha chế được, chỉ có nhà thơ mới có thể miêu tả? Nó như vũ trụ bao la xa xôi vô tận, có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm tới.
Đầu óc Tần Giai Nhiễm trở nên choáng váng, vô cớ cảm thấy bị dụ dỗ, bèn đưa ngón tay ra nhẹ nhàng chạm vào.
"Đây là bướm Morpho Helena đến từ rừng mưa nhiệt đới Amazon, được công nhận là loài bướm đẹp nhất trên thế giới."
Một giọng nói trầm thấp êm tai vang lên từ phía sau cô, giọng điệu nghe hơi lười biếng. Trái tim Tần Giai Nhiễm giật thót, vội vàng rụt tay lại rồi quay đầu nhìn.
Người đàn ông mặc áo trắng quần đen, dáng vẻ anh tuấn tao nhã, khuôn mặt với những đường nét góc cạnh tắm trong ánh nắng, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng che đi đôi mắt đen sâu thẳm. Dáng người anh cao lớn, lại đứng trên bậc thang nên trông như đang nhìn từ trên cao xuống, như một vùng đêm tối mà ánh nắng không thể chiếu tới.
"Anh Tạ..."
Tần Giai Nhiễm cảm thấy não mình trống rỗng trong giây lát, mặt cũng đỏ bừng lên, rất xấu hổ vì bị bắt gặp.
Lần đầu gặp mặt cô mặc sai quần áo đã là thất lễ, lần thứ hai gặp mặt cô lại tự tiện đi lại trong nhà anh khi chưa được cho phép. Con bướm này là thú cưng của anh ư? Chắc là vậy, nếu không anh cũng sẽ không tốn nhiều tiền bạc và công sức nuôi dưỡng nó như thế. Không biết sự đường đột của cô có chọc giận anh không nữa...
Nếu chọc giận anh thì những ngày tháng tiếp theo của cô ở nhà họ Tần sẽ chỉ càng thêm khó khăn và thảm hại mà thôi.
"Xin lỗi... Tôi không cố ý xông vào đây. Tôi vốn định đi tìm nhà vệ sinh nhưng đi mãi rồi lạc đường..." Tần Giai Nhiễm lúng túng chớp mắt, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại, vừa ngây thơ lại vừa vô tội.
Tạ Tông Nguyệt nhìn cô rồi khẽ cười. Anh biết cô đang nói dối.
Nhà vệ sinh ở ngay cạnh phòng khách, vừa ra cửa là thấy, sao có thể lạc đường?
"Tìm thấy chưa?" Anh tùy ý hỏi một câu, giọng điệu ôn hòa mang theo vẻ xa cách.
Tần Giai Nhiễm khẽ gật đầu, ngoan ngoãn cười: "Tôi tìm thấy rồi, có điều sau đó lại không cẩn thận đi đến đây... Mong anh đừng giận."
Tạ Tông Nguyệt cười nhạt, đôi mắt với những cảm xúc khó đoán nhìn về phía cô: "Tại sao tôi phải giận?"
Tần Giai Nhiễm nuốt nước bọt, toàn thân căng cứng. Cô nhanh chóng vắt óc suy nghĩ rồi cẩn thận đáp: "Bởi vì tôi không cẩn thận nhìn thấy bướm của anh."
"Nó được nuôi ở đây chỉ vì ánh sáng tốt, không phải để trốn tránh người khác."
Giọng Tạ Tông Nguyệt rất êm tai, khiến người ta một khi đã nghe thấy thì sẽ rất khó quên. Dù anh chỉ nói những câu bình thường nhất, giọng điệu không chút cảm xúc nhưng tim cô vẫn đập thình thịch.