Chương 35: L*иg kính nuôi bướm

Tần Giai Nhiễm vâng dạ, khoảnh khắc xoay người lại chợt thấy Tần Giai Thiến đang trừng mắt nhìn cô. Cô cứng ngắc cười một tiếng, sau đó vội vàng rời khỏi phòng khách ngột ngạt kia.

Bước chân cô rất nhanh, dáng vẻ như muốn trốn chạy điều gì đó nhưng đồng thời cũng rất nhẹ, đôi chân giẫm trên nền gạch vân gỗ màu cà phê xám chỉ phát ra một chút tiếng động nhỏ xíu.

Căn biệt thự này quá lớn, lại không có nhiều người nên trông có vẻ hơi trống trải. Mùi hương trái cây thoang thoảng lan tỏa trong không khí, giống như một tấm lưới âm u dịu dàng.

Tần Giai Nhiễm đang tập trung suy nghĩ bây giờ mình nên làm gì nên hoàn toàn không để ý dưới chân, cứ thế mà mông lung đi dạo trong biệt thự. Cho đến khi ánh nắng mặt trời tùy ý rải xuống người, cô mới nhận ra có gì đó sai sai, bước chân đột ngột dừng lại. Cô ngẩng đầu đón ánh nắng chói mắt, khẽ nheo mắt quan sát xung quanh.

Đây là một nhà kính trồng hoa kiểu Ý, hoàn toàn khác biệt với phong cách cổ điển và khiêm tốn của biệt thự.

Nơi này đầy màu sắc, vô cùng rực rỡ.

Cô rụt rè đứng đó, bị bao quanh bởi cảnh sắc xa lạ mà xinh đẹp.

Ánh nắng từ mái vòm kính đổ xuống, sưởi ấm và chiếu sáng cho căn nhà kính, làm nó trở nên sáng sủa và ấm áp. Trên các bậc thang bày mấy chục chiếc bình sứ Thanh Hoa, mỗi bình cắm một bó thược dược tươi. Những bông hoa vươn mình nở rộ trong không khí vàng óng, tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Giữa nhà kính thiết kế một chiếc ghế sofa lõm xuống, trải thảm lông cừu màu trắng sữa, trên thảm không bày bàn trà, mà là...

Một chiếc l*иg kính khổng lồ cao hơn cả Tần Giai Nhiễm, rộng đến ba bốn mét.

Tần Giai Nhiễm ngây người nhìn chiếc l*иg kính, vô thức nuốt khan một cái. Cô có cảm giác như đang nhìn một con quái vật khổng lồ, không biết phải làm sao mới phải. Một cảm giác kỳ lạ lan tràn trong người cô, vừa cảm thấy nguy hiểm không nên đến gần vừa bị lòng hiếu kỳ xúi giục, không thể rời mắt.

Cô chăm chú nhìn chiếc l*иg.

Không gian trong l*иg được trang trí theo kiểu rừng mưa nhiệt đới, các loại cây cối mọc um tùm, một dòng thác chảy dọc theo vách đá phủ đầy rêu xuống, những bông hoa nhỏ màu tím hồng chui ra từ kẽ đá, dưới cùng là hồ nước, bên trong có một đàn cá nhỏ đang bơi lội.

Ngay khi Tần Giai Nhiễm cho rằng đây chỉ là một cái l*иg sinh thái hơi lớn chút thì một vệt màu xanh lam tuyệt đẹp lóe lên trong tầm mắt cô, khiến con ngươi cô đột nhiên co lại.

Chiếc l*иg này không phải dùng để nuôi cây nuôi cá...

Mà là nuôi bướm.

Những con bướm màu xanh lam khổng lồ, xinh đẹp vô song.

Những chú bướm sống này khiến Tần Giai Nhiễm vô thức há to miệng, bật ra một tiếng kinh ngạc khe khẽ.

Ai nuôi bướm ở đây thế này? Chẳng lẽ là anh Tạ?

Cuối cùng Tần Giai Nhiễm vẫn không thể cưỡng lại sự cám dỗ mà cẩn thận bước tới. Khi xuống bậc thang, cô hơi xấu hổ liếc nhìn đôi dép lê cũ mòn mình đang đi, mấy ngón chân khẽ co quắp lại. Cô dứt khoát tháo dép ra xách trên tay, sau đó bước chân trần lên thảm.

Đi đến trước l*иg kính, cô quỳ xuống trên tấm thảm mềm mại, chống tay lên l*иg kính nhìn con bướm đang yên tĩnh đậu trên dây leo.