"Bên tôi còn hai tiếng nữa."
Chú Thụy gật đầu: "Được, tôi sẽ đi thông báo cho bọn họ."
Dứt lời, chú Thụy khẽ cúi mình, xuống dưới lầu đón khách, dẫn cả đoàn đến phòng khách tầng hai, đồng thời ra lệnh cho người giúp việc đem trà và bánh ngọt đến. Cùng lúc đó, cuộc họp video xuyên quốc gia cũng vừa kết thúc.
Trong phòng họp, Tần Giai Thiến cứ bồn chồn không yên như ngồi trên đống lửa, ngay cả Tần Thư Nhàn, người luôn giữ được vẻ điềm tĩnh, cũng thoáng lộ vẻ sốt ruột.
Cả hội đồng đã phải chờ đợi gần một tiếng đồng hồ, giữa chừng chỉ có một người giúp việc người Philippines vào thêm trà. Tần Giai Thiến níu lấy cô ta không cho đi, nhưng rồi đành bất đắc dĩ buông tay vì hỏi gì đối phương cũng không biết.
"Ông ơi, chẳng lẽ anh Tạ không chịu gặp chúng ta..." Tần Giai Thiến khoanh tay bĩu môi, cứ chờ thêm một hai tiếng nữa, với cái cơ địa da dầu này, mặt cô ta chắc chắn sẽ tróc hết phấn, còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa.
Tần Giai Đồng đang uể oải dựa trên ghế sofa, khẽ cười lạnh một tiếng, sau đó nhỏ giọng phun ra hai chữ: "Ngu xuẩn."
"Nếu không phải vì chị gây chuyện thì chúng ta có phải ngồi đây chịu lạnh không hả!" Tai Tần Giai Thiến cực kỳ thính, nghe vậy lập tức nhướng mày đáp trả.
"Thôi im hết đi, đứa nào cũng vậy, còn chút dáng vẻ gì của một tiểu thư khuê các nữa không hả? Đưa các cháu đến đây không phải để bêu xấu!" Tần Đạt Vinh quát lớn, phòng khách lập tức chìm vào im lặng.
"Đồng Nhi, xin lỗi em gái đi!" Tần Đạt Vinh lạnh nhạt liếc nhìn Tần Giai Đồng.
Tần Giai Đồng cắn môi, vẻ mặt cao ngạo, song sự kiêu ngạo trong lòng cô ta đã bị biến cố đêm qua làm giảm đi một nửa. Lúc này, mỗi giây mỗi phút cô ta đều đang sống trong giày vò, hoàn toàn không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước, mà điều không biết luôn là thứ khiến người ta sợ hãi nhất.
Cô ta sẽ phải trơ mắt nhìn đứa ngu ngốc như Tần Giai Thiến thay thế mình ư? Hay là bị một kẻ miệng thơn thớt dạ ớt ngâm như Tần Thư Nhàn chiếm lợi? Hay bị đứa con hoang mà từ nhỏ cô ta đã khinh bỉ và ghét cay ghét đắng kia...
Không thể nào.
Tần Giai Đồng đột ngột cắt đứt những suy nghĩ rợn người này lại.
Ai cũng có khả năng, chỉ có Tần Giai Nhiễm là tuyệt đối không được, tuyệt đối không được!
Cuối cùng Tần Giai Đồng vẫn nói ra hai chữ "xin lỗi".
Phòng khách chìm vào một khoảng lặng đầy bất an.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tuy rất từ tốn nhưng mang lại cảm giác vô cùng khó chịu. Tần Giai Nhiễm nhạy bén nhận ra áp lực tiềm ẩn, tựa như trong không khí có một bàn tay vô hình đang điều khiển cảm xúc của tất cả mọi người, còn có một đôi mắt ẩn trong góc tối đang dõi theo họ.
Cô siết chặt lòng bàn tay, chẳng hiểu sao mình cũng bắt đầu sốt ruột. Nhưng khi nghĩ đến bức ảnh trong tay Tần Ngôn Phong, sự sốt ruột ấy lại biến thành tuyệt vọng u ám. Không biết phải chịu giày vò bao lâu, cuối cùng cô đứng dậy, đi đến trước mặt Tần Đạt Vinh rồi nhỏ giọng xin phép: "Ông ơi, cháu muốn đi vệ sinh."
"Bảo người giúp việc dẫn đi. Đừng có đi lung tung." Tần Đạt Vinh không nhìn cô mà chỉ tùy ý dặn dò một câu.