Chú Thụy nhìn về phía Tần Đạt Vinh, giọng điệu không hề có chút xu nịnh hay kiêu căng, chỉ là lễ phép đơn thuần.
Tần Đạt Vinh gật đầu: "Trước khi đến đây tôi đã ăn rồi. Tôi đợi Tông Nguyệt xong việc, không vội."
Chú Thụy mỉm cười: "Ông khách sáo quá."
Ánh mắt ông ấy lịch sự nhưng vẫn mang theo vẻ dò xét lướt qua bốn cô gái đứng phía sau lưng Tần Đạt Vinh rồi hỏi: "Các cô đây là?"
"Là mấy đứa cháu gái của tôi. Dẫn theo để mở mang tầm mắt ấy mà. Nếu Tông Nguyệt cảm thấy phiền thì tôi sẽ cho tài xế đưa chúng về ngay."
"Tất nhiên là không. Tôi sẽ cho người chuẩn bị trà và điểm tâm. Nếu các cô đây có hứng thú thì có thể tự do tham quan nơi này." Chú Thụy nhẹ nhàng làm động tác mời.
-
Bên trong phòng sách yên tĩnh và sáng sủa, Tạ Tông Nguyệt ngồi sau bàn làm việc. Đôi mắt đen dưới lớp kính mỏng phẳng lặng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Dù đang ở nhà, nơi vốn là chốn thư giãn thoải mái nhất, anh vẫn khoác lên mình bộ vest chỉnh tề, cà vạt thắt nút Windsor ngay ngắn trên cần cổ tinh tế.
Trên màn hình hội nghị lớn, hình ảnh từ xa của các giám đốc điều hành tóc vàng mắt xanh đang ngay ngắn ngồi dự họp. Bọn họ đều căng thẳng dõi theo vị Thái tử gia của tổng bộ tập đoàn đang ở tận phương Đông xa xôi.
Tạ Tông Nguyệt lười biếng lướt ngón tay trên màn hình máy tính bảng, xem xét bản kế hoạch dự án. Năm phút sau, chú Thụy bước vào, cúi người ghé sát tai anh báo cáo tình hình.
"Ông ta mang theo mấy cô cháu gái?" Tạ Tông Nguyệt không ngẩng đầu lên.
Chú Thụy đáp: "Tổng cộng bốn người." Ông ta hơi bất đắc dĩ bổ sung thêm: "Tất cả đều đến cả."
Tạ Tông Nguyệt nhếch môi, nở nụ cười như có như không. Anh nâng hai ngón tay, chú Thụy lập tức hiểu ý, đưa hộp thuốc lá đến.
Anh tắt chế độ hiển thị video bên phía mình, ngả người ra sau một cách biếng nhác. Ngón tay cái bật nắp hộp thuốc, rút ra một điếu, tùy ý châm lửa. Ánh lửa nhảy nhót phản chiếu lên đường nét sắc lạnh của anh nhưng chỉ trong giây lát đã tắt ngúm.
Anh rít một hơi, từ từ nhả khói, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười giễu cợt, giọng nói trầm thấp nhưng không che giấu được sự cao ngạo: "Mang cả bốn cô cháu gái đến, nhà họ Tần bọn họ coi tôi là gì hả?"
Chú Thụy chỉ biết lắc đầu bất lực. Khi đón khách dưới sảnh, nhìn thấy bốn cô gái xinh đẹp bước xuống xe, ông ấy đã không khỏi cạn lời. Nhà họ Tần thế này thật quá mất mặt mà.
Ông ấy trấn an: "Cậu cũng đừng bận tâm. Chẳng phải bà cụ đã nói rồi sao? Sau này sẽ không nhắc lại chuyện hôn sự này nữa, cậu cứ tùy ý xử lý, chỉ cần làm cho có lệ là được."
Quyền thế và phú quý của nhà họ Tạ, ai mà nỡ buông tay cơ chứ? Chỉ cần có một chút cơ hội, bọn họ sẽ dốc hết sức bấu víu, mong giữ chặt cả đời không buông.
"Sắp xếp bọn họ ở đâu?" Tạ Tông Nguyệt khẽ phủi tàn thuốc, hỏi.
"Dự định đưa lên phòng khách tầng hai. Tôi nói cậu còn có một cuộc họp, để bọn họ chờ một lát."
Tạ Tông Nguyệt gật đầu, rít thêm một hơi nữa rồi nhíu mày, dập tắt điếu thuốc vào đĩa đựng bã cà phê.