Lúc biết được ý đồ của anh ta, cô vừa tròn mười bảy tuổi. Trước đó, cô luôn cho rằng Tần Ngôn Phong là người tốt nhất trong nhà họ Tần, vì chỉ có anh ta là không bao giờ mắng nhiếc hay đánh đập cô, còn bảo vệ cô. Thậm chí khi Tần Giai Đồng đánh cô, anh ta sẽ lén mời bác sĩ riêng đến chữa trị cho cô.
Nhưng khi Tần Ngôn Phong ôm lấy cô, mưu toan hôn cô, lúc đó cô mới nhận ra thứ thiện ý hoang đường nhất trên đời này.
Thì ra tất cả đều có cái giá của nó. Mọi sự ban phát của vận mệnh đều đi kèm với một cái giá.
Cô xem Tần Ngôn Phong là người anh trai dịu dàng nhất, còn anh ta lại chỉ muốn chiếm lấy cô, muốn biến cô thành một kẻ đê tiện bị cả thế giới ruồng bỏ.
Từ đó trở đi, Tần Giai Nhiễm không còn tin tưởng bất kỳ ai trong dinh thự nhà họ Tần. Cô bắt đầu hận. Hận mẹ tại sao nhất định phải vứt bỏ cô ở nơi này. Đây chính là địa ngục. Nhưng cơn hận ngắn ngủi trôi qua, cô lại chìm vào sự hối hận sâu sắc.
Cô không nên trách mẹ. Cô không nên trách bản thân. Cô không nên tự giày vò mình. Cô nên giày vò người khác.
Tần Giai Nhiễm cầm đũa gắp chiếc há cảo tôm, đặt vào đĩa rác. Giọng nói trầm thấp như cơn mưa u ám: “Không cần đâu, tôi không thích ăn há cảo tôm.”
Tần Ngôn Phong chỉ cười khẽ, cảm thấy đáng tiếc. Anh ta chưa bao giờ thích ép buộc phụ nữ, nhất là những người phụ nữ xinh đẹp.
Anh ta vừa cảm thán vừa lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh, lặng lẽ đặt điện thoại lên bàn giữa hai người, dùng hai ngón tay đẩy về phía cô. Tần Giai Nhiễm không biết anh ta định làm gì, vô thức liếc nhìn màn hình điện thoại.
“Keng!” Chiếc thìa bạc rơi xuống đĩa sứ, phát ra âm thanh chói tai.
Tần Đạt Vinh đang nói chuyện với Tần Thư Nhàn và Tần Giai Thiến, đột nhiên nghe thấy âm thanh chát chúa này thì đưa ánh mắt sắc bén quét về phía Tần Giai Nhiễm. Sau khi quan sát cô thật kỹ, ông ta mới chậm rãi lên tiếng: “Ăn uống đàng hoàng.”
“Cháu xin lỗi ông nội ạ.”
Tần Giai Nhiễm cố gắng che giấu mọi chuyện nhưng đầu ngón tay dưới bàn vẫn run rẩy không thể kiểm soát.
Cô bị chụp lại rồi.
Chai rượu đó bị chụp lại rồi.
Người chụp lại là Tần Ngôn Phong.
Thấy cảnh tượng trước mắt không khác gì so với tưởng tượng, Tần Ngôn Phong tắt màn hình, điềm nhiên dùng bữa sáng.
-
Bữa sáng kết thúc, quản gia đã sắp xếp xe chờ sẵn trước cổng chính.
Ba cô gái đứng cạnh nhau, váy áo đắt đỏ tinh xảo, giày cao gót, túi xách trên tay, yên tĩnh như một bức tranh tuyệt mỹ. Tần Đạt Vinh lên chiếc Maybach dẫn đầu, Tần Giai Đồng bước theo, trước khi lên xe còn ném cho Tần Giai Thiến một ánh mắt trào phúng lạnh nhạt.
Rõ ràng xem thường sự trau chuốt tỉ mỉ của cô ta.
Tần Giai Thiến nhếch môi, cùng Tần Thư Nhàn đi về phía chiếc Mercedes S phía sau, ủ rũ nói: “Chẳng phải chỉ là được đi chung xe với ông nội thôi sao? Người gây ra chuyện tày trời thế này là cô ta, vậy mà ông nội vẫn bênh vực cô ta cho được. Chẳng có chút công bằng nào cả.”
Tần Thư Nhàn khẽ cười, không tiếp lời, trong lòng thầm nghĩ cô ta thật ngốc.