Tần Giai Thiến lập tức khựng lại. Chết tiệt, là lỗi của cô ta, suýt nữa quên mất Tần Thư Nhàn bên nhánh nhà bác hai. Nhưng nghĩ lại, cô ta vẫn thở phào nhẹ nhõm, dù sao khuôn mặt kiểu gái nhà lành của Thư Nhàn cũng chẳng có sức cạnh tranh gì.
Cô ta lẩm bẩm: “Rõ ràng hôn ước là với nhà chúng ta...”
Bạch Tụng Khanh liếc cô ta một cái: “Năm đó người cứu bà cụ Tạ là ông nội con, không phải ba con! Ông nội con có hai con trai, đều là máu mủ ruột thịt. Chẳng qua Tần Giai Đồng nhờ cái danh cháu gái trưởng nên mới vớ được hôn ước này thôi. Giờ chưa nói trước được gì cả... Phì! Không nói chuyện xui xẻo nữa. Con nhanh lên đi! Mẹ đợi con ở nhà ăn. Khó khăn lắm mới được đến nhà họ Tần ăn bữa sáng, mẹ phải đến sớm giành chỗ mới được.”
Lúc này Tần Giai Thiến mới nghiêm túc, nhanh chóng thay đồ, trang điểm, xỏ đôi giày cao gót đính lông vũ, hùng hổ lao xuống nhà ăn.
-
Năm nay Tần Đạt Vinh đã ngoài bảy mươi, thời trẻ từng bôn ba khắp nơi, càng về già càng coi trọng gia đình. Người Hồng Kông thế hệ trước quan niệm con cháu càng đông càng tốt, đặc biệt là con trai, cháu trai. Bởi vì nếu không có người nối dõi thì gia tộc khó hưng thịnh, tài lộc cũng khó mà tụ về.
Chỉ cần Tần Đạt Vinh ở lại dinh thự nhà họ Tần, bữa sáng ngày hôm sau nhất định sẽ long trọng. Cả nhà họ Tần đều có mặt, tranh thủ cơ hội tận hưởng khoảng thời gian sum vầy bên cạnh ông cụ.
Trên bàn là các món điểm tâm tinh xảo, hương trà lan tỏa, tất cả đều được sắp xếp theo quy tắc, gọn gàng đâu ra đấy.
Người giúp việc sẽ chuẩn bị trà theo khẩu vị của từng người trong nhà họ Tần. Tần Đạt Vinh thích Thiết Quan Âm, Tần Thế Huy ưa trà hoa nhài, Lý Mộng Lam là con gái nhà danh giá, từng du học ở Anh, tuy hiện tại gia tộc bên ngoại đã suy tàn nhưng phong thái tiểu thư vẫn không đổi. Bà ta yêu thích trà đen kiểu Anh. Bạch Tụng Khanh lại thích trà hoa thanh nhã dễ chịu.
Mấy cô chủ cũng không dễ hầu hạ. Tần Giai Đồng chỉ uống nước dừa tươi, Tần Giai Thiến sợ phù nề nên không uống đồ ngọt, chỉ chọn cà phê Americano. Tần Thư Nhàn lại mê trà sữa trân châu đường đen. Chỉ có Tần Giai Nhiễm là dễ chiều nhất, đưa gì uống nấy, không kén chọn.
Một bữa sáng như vậy khiến đám người giúp việc đứng cạnh hầu hạ gần như muốn hói đầu.
Tần Giai Nhiễm ngồi ở vị trí xa ông cụ nhất. Cô cúi đầu ăn một bát quy linh cao không có mật ong, vị thuốc đắng chậm rãi lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô ăn uống rất quy củ, ánh mắt chỉ dán vào phần ăn của mình.
Cô không biết hôm nay anh em Tần Ngôn Phong cũng đến. Khi Tần Ngôn Phong kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, trong lòng cô bỗng dâng lên cơn buồn nôn không kiểm soát nổi.
“Không thêm chút trà sữa và mật ong à? Ăn thế này không đắng hả?” Tần Ngôn Phong gắp một chiếc há cảo tôm trong suốt đặt vào bát cô, giọng điệu ôn hòa, trông giống hệt một người anh họ quan tâm đến em gái: “Há cảo tôm hôm nay ngon lắm, em thử xem.”
Tần Giai Nhiễm mím môi, ánh mắt lạnh băng.
Cô biết Tần Ngôn Phong đang ôm tâm tư gì đối với cô.