Chương 27: Bóng đêm rình rập

Hoặc thậm chí không cần nhà họ Tần ra tay, người đàn ông họ Tạ kia chắc chắn cũng sẽ tự mình phái người xử lý cô, bởi vì chính cô là kẻ đã khiến anh mất mặt giữa chốn đông người.

Tâm trạng cô rối bời, trong đầu không tự chủ hiện lên một hình ảnh: gương mặt người đàn ông đó tuấn tú như ngọc, xa xôi khó với tựa vầng trăng trên cao.

Cô bỗng dưng dừng bước, không dám nghĩ thêm, theo thói quen cúi đầu đi về phía biệt thự. Chưa đi được mấy bước, phía sau đột nhiên vang lên tiếng cành cây lay động. Trong khu vườn yên tĩnh đến rợn người, âm thanh ấy khiến lòng người ta không khỏi hoảng hốt.

Bước chân cô khựng lại, cảnh giác quay đầu.

Đúng lúc này, một đám mây đen lướt qua che khuất ánh trăng. Bóng cây lắc lư, mờ mờ ảo ảo khiến người ta không nhìn rõ. Ngay sau đó, một bầy quạ từ trên cây ngô đồng cao lớn lao vụt ra, tiếng kêu thê lương vang vọng trong màn đêm.

Chỉ là chim mà thôi.

Cô khẽ thở phào, sải chân bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã khuất bóng trong vườn hoa.

-

Mãi đến khi trong vườn không còn chút động tĩnh nào nữa, Tần Ngôn Phong mới chậm rãi bước ra từ sau núi giả. Chiếc điện thoại trên tay anh ta vẫn chưa khóa màn hình, ánh sáng le lói trên màn hình phản chiếu nụ cười đầy ý vị sâu xa của anh ta.

Anh ta mở bức ảnh vừa chụp, dùng hai ngón tay phóng to. Trong ảnh, cô gái ôm một chai rượu trong lòng, vội vã bước đi giữa đêm tối. Lướt về trước, khung hình chuyển sang cảnh cô ngồi xổm bên luống hoa, thò tay vào trong như đang tìm kiếm thứ gì đó. Dù chỉ lướt qua một cái song anh ta vẫn có thể nhận ra nhãn hiệu của chai rượu ấy.

Tần Ngôn Phong “chậc” một tiếng, khẽ nhướng mày. Anh ta thật không ngờ, nửa đêm lén lút chạy đến chỗ bác cả để an ủi Everly đáng thương vì bị ức hϊếp lại có thể bắt gặp một cảnh tượng thú vị thế này. Xem ra cô bé lúc nào cũng bị bắt nạt, lúc nào cũng mong manh yếu đuối kia cũng có chút bất ngờ thú vị.

“... Tiểu Nhiễm...”

Đầu lưỡi Tần Ngôn Phong khẽ lướt qua vòm miệng, như đang nghiền ngẫm cái tên bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn này. Hình bóng mảnh mai trắng muốt kia hệt như vẫn luẩn quẩn trong tâm trí anh ta, không cách nào xua tan.

Anh ta nhét điện thoại vào túi quần, bật cười: “Không tin lần này lại không tóm được cưng.”

Tối đó, Tần Giai Đồng ngủ ngon giấc hay không thì chẳng ai hay, nhưng Tần Giai Thiến thì mất ngủ. Nằm trong tấm chăn lụa mềm mại, mát lạnh, cô ta trằn trọc không yên. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ trở thành mợ chủ nhà họ Tạ, một cơn phấn khích tột độ đã khiến cô ta không tài nào chợp mắt.

Mới hôm qua thôi, cô ta còn đang nổi cơn tam bành trong căn biệt thự ngàn mét vuông ở vịnh Nước Cạn, khiến hai người giúp việc sợ hãi bỏ chạy.

Dựa vào đâu mà Tần Giai Đồng lại có thể đính hôn với Tạ Tông Nguyệt, còn cô ta thậm chí chẳng có tư cách tham dự yến tiệc? Rõ ràng cả hai đều là con gái của cha, cùng mang họ Tần, vậy mà chỉ vì mẹ cô ta không đăng ký kết hôn với cha ư?

Điều khiến cô ta khó chịu nhất là cái dáng vẻ hai mặt của Tần Giai Đồng.