Chương 26: Đêm đi xóa dấu

Hai giờ sáng, đèn lớn trong dinh thự nhà họ Tần cuối cùng cũng tắt.

Những chuyện rối ren như gà bay chó sủa tối nay đều bị bóng đêm nuốt chửng, trả lại sự yên tĩnh vốn có. Thỉnh thoảng có vài tiếng chim kêu vang vọng trong núi càng làm không gian thêm tĩnh mịch.

Tần Giai Nhiễm nằm yên bất động trên giường, hơi thở đều đặn và dài. Nếu không phải đôi mắt sáng quắc lấp lánh trong bóng tối thì trông cô chẳng khác gì đang ngủ say.

Bên ngoài cửa thỉnh thoảng vang lên những tiếng xì xào khe khẽ, còn xen lẫn vài câu bàn tán nhỏ. Tần Giai Nhiễm nghe thấy những từ như “người ngoại quốc”, “mất mặt”, “không ngờ”... Vài phút sau, tia sáng mờ mờ hắt qua khe cửa cũng biến mất. Mọi thứ hoàn toàn im ắng.

Tần Giai Nhiễm vén chăn bước xuống giường, xỏ đôi dép lông mềm, lặng lẽ đẩy cửa phòng ra.

Đêm khuya trong dinh thự nhà họ Tần vắng lặng chìm trong ánh trăng trắng bạc. Những ô kính màu cổ điển phản chiếu ánh sáng mờ ảo, trông hệt như một nghĩa trang hoa lệ và u ám. Dường như chỉ trong chớp mắt, khói trắng sẽ bốc lên, hóa thành mộ phần.

Dép lông mềm dẫm lên gạch men không phát ra chút âm thanh. Bóng dáng mảnh mai của cô tiến vào vườn hoa, đan xen với bóng cây tựa như tảo nổi lững lờ dưới đáy nước.

Không khí mang theo hơi sương lành lạnh, đêm trên núi luôn như vậy. Tần Giai Nhiễm cảnh giác chú ý xung quanh, vừa nhanh chóng bước đến bên bồn hoa trồng đầy cẩm tú cầu vừa thò tay vào tìm kiếm. Mãi đến khi chạm vào một thứ lạnh buốt, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô cần phải hủy chai rượu này, dù chỉ là một mảnh thủy tinh vỡ cũng không được để lại. Nếu có ai phát hiện ra nó ở chỗ cô, chắc chắn cô sẽ bị đánh chết.

Trong đầu Tần Giai Nhiễm bỗng hiện lên đôi mắt như chim ưng khiến người ta cực kỳ sợ hãi của Tần Đạt Vinh.

Tần Đạt Vinh là một kẻ nhẫn tâm. Khi ấy, đất Hồng Kông còn nằm dưới chế độ thuộc địa, thời kỳ phồn hoa xen lẫn bóng tối, đầy rẫy cơ hội nhưng cũng lắm cạm bẫy. Không ít người nhờ vào sự tàn nhẫn mà gây dựng cơ đồ, Tần Đạt Vinh chính là một trong số đó. Ông ta gây dựng nên đế chế nhà họ Tần, tay từng vấy máu. Việc cứu bà cụ nhà họ Tạ cũng phải đánh đổi bằng một mạng người. Đến tuổi già, dù có giả vờ từ bi, ăn chay niệm Phật cũng không thể rửa sạch sát khí năm xưa. Cả nhà họ Tần đều sợ ông ta, thuộc quyền kiểm soát của ông ta. Nếu không phải mấy năm gần đây sức khỏe sa sút thì quyền hành chưa chắc đã dễ dàng rơi vào tay hậu bối như vậy.

Tần Giai Đồng là cháu gái mà ông ta nâng niu, cưng chiều nhất. Nếu Tần Đạt Vinh biết chính cô là người khiến chuyện bê bối của Tần Giai Đồng bị bại lộ, vậy hậu quả sẽ không thể nào tưởng tượng nổi.

Tần Giai Nhiễm cảm thấy cơn gió thổi qua người lạnh thấu xương, cái lạnh len lỏi từ da thịt thấm vào tận cốt tủy. Cô ôm chặt bình rượu vào lòng, cố gắng tìm chút hơi ấm nhưng thứ nhận được chỉ là một mảng lạnh lẽo tựa như vị sắt gỉ. Ánh trăng trên cao cũng lạnh lẽo như băng.

Cô biết, đến giờ nhà họ Tần vẫn nuôi một nhóm người chuyên xử lý những chuyện dơ bẩn. Khiến cô biến mất, với họ mà nói chẳng qua chỉ là chuyện nhấc một đầu ngón tay.