Vừa dứt lời, Lý Mộng Lam thoáng lảo đảo, bà Hoàng nhanh tay đỡ lấy bà ta. Bạch Tụng Khanh và Tần Giai Thiến nhìn nhau cười.
Tần Giai Đồng đương nhiên hiểu như vậy là có ý gì. Cô ta chỉ cảm thấy toàn thân như bị một bóng đen vô hình bao phủ, tương lai bỗng chốc trở nên mịt mờ. Sao chỉ trong chớp mắt mọi thứ lại đảo lộn như vậy? Cô ta bật khóc: “Ông nội, ông và bà cụ Tạ là bạn thân, ông giải thích giúp cháu với...”
“Câm miệng.”
Tần Đạt Vinh nắm chặt cây gậy gõ mạnh vài cái xuống đất, phát ra âm thanh tựa như tiếng chuông trầm vang: “Cháu gây ra họa lớn thế này còn mong ông đi cầu xin người khác? Cháu tưởng mặt mũi ông dễ đem đi bán vậy hả? Cháu còn có thể ngồi đây khóc đó đã là nể mặt ông lắm rồi!”
Cuối cùng, nước mắt mà Tần Giai Đồng cố nén lại trào ra dữ dội, mascara và phấn mắt nhòe nhoẹt thành một mảng. Rõ ràng hôm nay là một ngày trời trong nắng đẹp, sao bỗng chốc lại trở trời?
Phải, trở trời rồi. Tần Giai Nhiễm đứng trong góc, tựa như một người vô hình trong ngôi nhà này. Khuôn mặt cô bình tĩnh và ngây thơ, hàng mi cụp xuống, từ trên cao chứng kiến cảnh thảm hại của Tần Giai Đồng. Đáy mắt cô thoáng qua một tia u ám rồi vụt tắt. Tâm trí cô quay về một ngày rất xa trong quá khứ.
Đó là giữa mùa hè, Hồng Kông nóng bức, cô co rúm mình trong góc nhà vệ sinh nữ của trường, nền gạch lạnh lẽo thấm ướt váy đồng phục, tóc cô bị nhóm bạn của Tần Giai Đồng túm chặt. Không ai nghe thấy lời cầu xin của cô, bọn chúng chỉ cười đắc ý hơn, tạt nước bẩn lên mặt và người cô. Tần Giai Đồng là học sinh ưu tú, dịu dàng hiểu chuyện, là hoa khôi của trường. Đương nhiên cô ta sẽ không xuất hiện ở đây. Cô ta chưa bao giờ tự làm bẩn tay mình, chỉ xúi giục người khác làm thay. Những cô gái xem Tần Giai Đồng như thủ lĩnh bao vây cô, ép cô phải uống thứ nước đó.
Thứ nước ấy đắng lắm, bẩn lắm, bẩn đến mức cả nội tạng đều bị vị đắng ấy nhuộm bẩn. Cô đã nôn suốt ba ngày liền.
Tần Giai Nhiễm chỉ cần động lưỡi thôi đã như có thể nếm được vị đắng bẩn thỉu kia, ánh mắt trầm xuống.
Tần Đạt Vinh dặn dò xong, bỗng nhiên đưa mắt nhìn qua, khóa chặt lấy Tần Giai Nhiễm đang đứng trong góc. Khuôn mặt già nua không có chút mệt mỏi nào, ngược lại còn sắc bén như chim ưng khiến người ta bất giác run sợ.
“Là cháu đề nghị mọi người xuống hầm rượu?”
Những ánh mắt sắc bén lập tức đổ dồn về phía Tần Giai Nhiễm, dò xét cô.
Tần Giai Nhiễm đột ngột hoàn hồn, rút khỏi hồi ức tuyệt vọng, sống lưng vô thức cứng đờ, máu dồn ngược lên trên, da đầu tê dại.
“Không phải cháu, ông nội...”
Cô nuốt nước bọt, hai vai khẽ run rẩy, trông chẳng khác nào một chú thỏ con sắp bị săn gϊếŧ. Sự hoảng loạn và sợ hãi đều hiện rõ trong đôi mắt ngoan ngoãn ấy.
“Là ba bảo cháu đi lấy rượu, cháu không tìm thấy... nên mới hỏi ba có nhớ nhầm chỗ không... Sau đó cậu, cậu Tạ nói có thể xuống hầm rượu tham quan hay không... Cháu...”
Tần Thế Huy cau mày. Dù có xem thường đứa con gái không được coi trọng này nhưng dù sao cô cũng là con ruột của ông ta.