Tần Đạt Vinh lạnh nhạt quét mắt qua hai mẹ con họ, sau đó lại cho Tần Thế Huy một ánh mắt cảnh cáo, ra hiệu cho ông ta thu xếp cho ổn thỏa chuyện rắc rối của mình. Làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết khiến Tần Đạt Vinh mất hết thể diện rồi. Nếu không phải nể tình Bạch Tụng Khanh đã sinh cho nhà họ Tần một cặp con trai con gái, ông ta đã sớm ra tay đuổi hết mấy người này ra khỏi nhà.
Tần Thế Huy thấy Bạch Tụng Khanh đến thì có phần lúng túng, vội kéo bà ta ra phía sau, nhỏ giọng trách móc: “Sao bà lại tới đây? Chuyện này không liên quan gì đến bà, mau về vịnh Nước Cạn ngủ đi.”
Bạch Tụng Khanh chỉ mới bốn mươi lăm tuổi, từng là á quân cuộc thi hoa hậu Hồng Kông năm xưa, sau đó bước chân vào giới điện ảnh, một thời vang danh khắp Đông Nam Á. Nhưng sau khi mang thai, bà ta dần rút khỏi làng giải trí. Báo chí lá cải ở Hồng Kông lúc nào cũng cay nghiệt, sớm đã phanh phui chuyện bà ta làm vợ lẽ cho nhà giàu, đây cũng là bí mật mà ai ai cũng biết. Đến nay, dù Bạch Tụng Khanh đã có tuổi nhưng thời gian dường như không để lại chút dấu vết nào trên bà ta. Làn da mịn màng, căng tràn sức sống nhờ vào sự chăm sóc xa hoa từ tiền bạc, đôi mắt trong trẻo vẫn vương nét thiếu nữ.
Bà ta lườm Tần Thế Huy một cái đầy hờn dỗi, giọng ngọt lịm: “Cũng tại Gia Vĩ đấy, mấy hôm nay nó mới từ Mỹ về, vẫn chưa gặp ba, nhắn tin cho ông cũng chẳng thấy hồi âm. Tôi đành tự mình đến đây tìm ba thay nó thôi.”
Lý Mộng Lam lạnh lùng nhìn hai người bọn họ mắt đi mày lại ngay trước mặt bà ta. Có gia đình tử tế nào lại công khai rước vợ bé vào cửa, còn mua hẳn một căn hộ sang trọng để nuôi nhân tình cơ chứ? Giờ người đàn bà đó còn dám ngang nhiên bước vào cửa nhà họ Tần. Bà ta nhớ lại cảnh năm xưa ba mẹ vừa cưỡng ép vừa dụ dỗ bà ta phải gả vào nhà họ Tần, đáy mắt thoáng qua tia chán ghét khó giấu. Nhưng chẳng mấy chốc, vẻ chán ghét đó đã biến mất, bà ta lấy lại vẻ đoan trang của một quý phu nhân, nhẹ nhàng chỉnh lại nếp váy, thản nhiên nói: “Tối rồi mà bà Bạch lại chạy đến nhà người khác thế này có vẻ không hợp lễ nghi lắm đâu.”
Bạch Tụng Khanh cũng cười, dịu dàng nói: “Dù sao cũng ở gần, qua xem thử.”
Lý Mộng Lam cười lạnh: “Thì ra bà Bạch xem nơi này như căn hộ riêng, hàng xóm muốn ghé là ghé.”
“Bà!”
“Ai không an phận thì cút.”
Tần Đạt Vinh cũng thấy phiền, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người, cây gậy trong tay nện xuống thảm phát ra âm thanh nặng nề. Bạch Tụng Khanh im lặng, liếc xéo Lý Mộng Lam một cái.
Tần Đạt Vinh hỏi: “Tông Nguyệt nói thế nào?”
“Cậu ấy chẳng nói gì cả...” Tần Thế Huy thực sự đau đầu. Nếu anh nói gì đó thì còn có thể lần ra manh mối nhưng không nói gì thì ai mà biết được chứ?
Tần Đạt Vinh trầm tư một lúc rồi chậm rãi nói: “Chuyện này là chúng ta có lỗi, ngày mai ba tự mình dẫn người đến cửa xin lỗi. Còn những chuyện khác, tất cả phải xem ý của cậu ấy rồi...” Ông ta nhìn sang Tần Giai Thiến cũng xinh đẹp kiều diễm chẳng kém ai: “Thiến Thiến, mai đi cùng đi.”