Chương 22: Sóng ngầm trong gia tộc

Trên chiếc ghế sô pha chính giữa, Tần Đạt Vinh trầm mặc, bên trái là Tần Thế Huy và Lý Mộng Lam, bên phải là Tần Gia Trạch. Tần Giai Nhiễm đứng lặng lẽ trong một góc, gần như hòa mình vào bóng tối. Mỗi người một vẻ mặt, một nỗi niềm riêng.

“Ba, thật sự không nên gọi ba đến muộn thế này, nhưng chuyện này con không thể tự mình quyết định.” Tần Thế Huy sốt ruột, ánh mắt lướt qua cô con gái mà ông ta từng đặt trọn kỳ vọng. Sự thất vọng dâng lên tột độ, biến thành ngọn lửa giận bùng cháy trong lòng. Ông ta lao tới định giáng một bạt tai, nhưng Lý Mộng Lam đã nhanh chóng ôm chặt lấy Tần Thế Huy, không cho ông ta chạm vào con gái.

“Là bà nuông chiều nó thành ra thế này! Không dạy dỗ nó thì đến cả nhà họ Tần cũng sẽ bị nó hủy hoại mất!” Tần Thế Huy giận dữ chỉ tay vào mặt vợ.

“Ông đánh nó có giải quyết được vấn đề không?” Lý Mộng Lam cũng nóng ruột không kém, tâm trí rối bời, chẳng còn giữ được vẻ đoan trang, quý phái như ngày thường. “Chuyện đã đến nước này, thay vì đánh nó thì chi bằng ông nghĩ cách đối mặt với nhà họ Tạ đi!”

“Đối mặt? Đối mặt thế nào? Chẳng lẽ nói nó phê thuốc rồi điên loạn đến mức gọi đàn ông về nhà à? Bà xem Tạ Tông Nguyệt có còn muốn cưới con gái bà không!”

“Con gái tôi? Tần Thế Huy! Chẳng lẽ con gái tôi không phải con gái ông à?”

“Một đứa con gái mất mặt thế này, không có cũng được!”

“A Huy!”

Tần Đạt Vinh cau mày, trầm giọng quát lớn, chặn đứng cơn giận bừng bừng của Tần Thế Huy: “Nói năng kiểu gì vậy!”

Tần Đạt Vinh đã nắm quyền nhà họ Tần suốt bốn mươi năm, dù đã gần tám mươi tuổi nhưng vẫn là người có tiếng nói quyết định. Một khi ông ta đã lên tiếng, những người khác đều không dám tranh cãi thêm. Tần Thế Huy tức giận đến mức ngoảnh mặt đi, mắt đỏ ngầu, tròng mắt đầy tơ máu. Lý Mộng Lam cũng giận đến nỗi nghẹn lời. Khi con gái bà ta mang vinh quang về cho nhà họ Tần, ông ta nâng niu như châu báu, bây giờ đến lúc không còn giá trị lợi dụng thì lại muốn bỏ mặc? Trong mắt người làm cha như ông ta, con gái bà ta chẳng qua cũng chỉ là một con tốt thí thôi sao?

-

Chuyện ở dinh thự nhà họ Tần ầm ĩ đến mức Bạch Tụng Khanh không thể không hay biết. Bà ta đã cài người của mình vào đó từ lâu, vì thế lúc nào cũng có thể nắm bắt tin tức đầu tiên. Nhanh chóng thay một chiếc váy xinh đẹp, bà ta vội vàng lái chiếc Porsche 911 mới mua đến dinh thự nhà họ Tần. Trong mắt bà ta tràn đầy vẻ hả hê không che giấu nổi. Ngồi ở ghế phụ là con gái cưng của bà ta – Tần Giai Thiến, cô hai nhà họ Tần. Vẻ mặt của hai người đều là sự phấn khích giống hệt nhau.

Tối nay, hai mẹ con không nhận được thiệp mời dự tiệc, cả đêm ủ rũ trong căn hộ rộng lớn ở vịnh Nước Cạn, chẳng ngờ lại xảy ra chuyện động trời thế này. Quả là ông trời cũng đang giúp bọn họ.

Vừa bước vào cửa, Bạch Tụng Khanh đã giật mình, ôm ngực làm bộ yếu đuối: “Đồng Nhi... chuyện gì vậy? Anh Huy...” Bà ta lén trao đổi ánh mắt với con gái. Tần Giai Thiến lập tức hiểu ý, đầu tiên là ngoan ngoãn cúi chào Tần Đạt Vinh, sau đó tiến đến chỗ Tần Thế Huy: “Ba ơi, mắt ba đã có quầng thâm rồi kìa, không nên thức khuya nữa.”