Chương 21: Giao nhau trong bóng tối

Tần Giai Nhiễm thoáng nhìn thấy đôi mắt tĩnh lặng như hồ sâu của anh.

Không biết lấy đâu ra dũng khí, Tần Giai Nhiễm bỗng giơ tay ngăn cản người đàn ông khi anh đi qua chỗ mình. Thậm chí cô không dám nhìn anh, giọng nói nhỏ nhẹ khẽ run lên: "... Anh Tạ, đừng đi."

Tạ Tông Nguyệt nhìn cô bằng ánh mắt hờ hững nhưng không phải là lạnh lùng.

Cô gái trước mắt anh rất nhu nhược, mặc một chiếc váy cotton màu đen đã bạc màu, kiểu dáng bảo thủ không để lộ một tấc da thịt khiến người ta mơ màng. Nếu anh chưa từng thấy đôi chân thon thả của cô thì sẽ không thể ngờ được rằng dưới bộ váy đen như kiểu váy của nữ tu sĩ này sẽ là một cơ thể quyến rũ như yêu nữ Medusa.

Đôi mắt cô xinh đẹp long lanh mà nguyên sơ nhất. Sự thuần tuý, sự ngây thơ hồn nhiên không lẫn tạp bụi nhìn anh đầy thận trọng.

Trong lòng Tạ Tông Nguyệt chợt dâng lên cảm giác quen thuộc nhưng anh nghĩ mãi mà vẫn không nhớ được. Anh vứt bỏ cảm giác kỳ lạ ấy, đôi mắt đen láy nhìn thiếu nữ: "Tại sao không được đi?"

"..." Đầu óc Tần Giai Nhiễm trống rỗng, không biết nên trả lời thế nào. Trong một thoáng ngắn ngủi, mặt cô cũng đỏ lựng, ấp a ấp úng: "Bên đó... Tôi sợ anh..."

Cô biết người đàn ông này đến đây để gặp Tần Giai Đồng. Có lẽ là do người nhà anh yêu cầu, cũng có lẽ là bản thân anh muốn thế nhưng dù gì cũng không nên bị làm lớn chuyện, dẫn tới cục diện như bây giờ.

Cô đã khiến vụ bê bối vốn có thể che giấu này bại lộ trước mắt mọi người, vô tình khiến anh tổn thương.

Một người cao quý như anh không nên bị vấy bẩn bởi bất cứ du͙© vọиɠ trần gian nào.

Có lẽ Tạ Tông Nguyệt biết cô muốn nói gì. Anh an ủi cô, chẳng qua giọng nói của anh vẫn tỏ rõ sự xa cách và thanh cao vốn có.

Anh mỉm cười: "Đừng sợ, đây không phải là chuyện mà cô nên lo lắng."

Người ở Hồng Kông dù nói tiếng phổ thông đạt tiêu chuẩn thì vẫn kèm theo khẩu âm. Còn anh thì khác, chất giọng lười biếng và cách nhả chữ rõ ràng, âm cuối không cần cố tình uốn vần của anh khiến vành tai của người nghe tê rần, chỉ muốn được nghe thêm.

Tần Giai Nhiễm nuốt nước bọt, chậm rãi thả tay xuống, khóe mắt liếc thấy người đàn ông lướt qua chỗ mình, chất liệu vải hơi cứng của bộ Âu phục sượt qua làn da hơi tê dại.

Một lát sau, cô nghe được giọng điệu lạnh nhạt như thể người ngoài cuộc của người đàn ông vang lên, tỏ vẻ không quan tâm tới trò hề diễn ra trước mắt.

"Tổng giám đốc Tần, tôi xin phép cáo từ trước."

"Cậu Tạ! Chuyện này, chúng tôi... Tôi..." Tần Thế Huy kinh hãi, dưới sức ép vô hình nào đó, ông ta không thể nói được một câu đầy đủ.

Tạ Tông Nguyệt mỉm cười, ánh mắt như nhìn xuống từ trên cao: "Đây là việc riêng của gia đình ông, ông nên tự giải quyết."

Dinh thự nhà họ Tần vẫn sáng đèn đến tận khuya. Bữa tối dọn ra vẫn còn nguyên vẹn, chẳng ai động đũa. Bầu không khí nặng nề bao trùm, ngột ngạt như mây đen vần vũ, khiến mỗi người trong nhà đều thấy khó thở. Đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.

Trong phòng khách, Tần Giai Đồng quỳ dưới sàn nhà lạnh lẽo, tấm chăn lông dày khoác hờ trên vai.