Chương 20: Sự thật phơi bày

Anh vừa dứt lời, Tần Giai Nhiễm không khỏi chấn động, ngẩng phắt lên.

Sau đó, cô đối diện với ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông. Cô không ngờ anh sẽ nhìn mình, đôi mắt ấy đong đầy ý cười giả dối, khiến cô như rơi vào cái bẫy đã sắp đặt sẵn.

Giây kế tiếp, người đàn ông nhìn sang nơi khác, nhàn nhã như đám mây trôi. Không biết có phải anh cố tình nhìn cô hay không nhưng cũng đủ để khiến cô sợ toát mồ hôi lạnh.

Dường như anh đã phát hiện điều gì đó. Nhưng không thể nào.

Tần Giai Nhiễm giấu hai tay sau lưng, hai bàn tay cứ siết chặt. Chắc chắn cô chỉ bị hoa mắt thôi.

"Làm khó cho cậu để mắt tới mấy thứ rẻ tiền ở nhà tôi." Tần Thế Huy đứng dậy, cười tươi roi rói, đảo mắt lướt qua mọi người đang ngồi trên bàn, toàn là những người bạn thân hay chơi cùng mình, bèn đưa ra lời mời: "Hay là mọi người cùng đi xem luôn?"

Mọi người sẽ không từ chối thú vui tao nhã này nên đều đứng dậy.

Tạ Tông Nguyệt là người cuối cùng đứng dậy, động tác nhàn nhã, mặt mày như họa. Anh chậm rãi bước đến trước mặt Tần Giai Nhiễm, trước ánh mắt bối rối của cô, anh ôn tồn nói: "Làm phiền quý cô dẫn đường cho tôi."

Tần Giai Nhiễm bị gọi tên, chỉ cảm thấy mất hồn mất vía, cả người nôn nóng, không biết nên đáp lại như thế nào, mãi tới khi Tần Thế Huy đẩy cô một phát: "Còn không mau dẫn đường đi."

"Dạ... Ba..."

Tần Giai Nhiễm tỉnh táo lại. Không thể bại lộ, không thể thất bại trong gang tấc.

Cô lặng lẽ lấy điện thoại ra xem giờ, chỉ mới trôi qua 6 phút.

...

Bởi vì một đám người đột nhiên nổi hứng ghé thăm nên hầm rượu vốn yên tĩnh giờ lại trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Tần Thế Huy thấy thực sự thiếu mất một chai Romanee Conti trong tủ thì không khỏi ngạc nhiên, ngay sau đó chợt nghe một tiếng thét chói tai. Tiếng hét kinh hoàng và sợ hãi đủ để khiến Tần Thế Huy rùng mình.

Sao lại có người hét ở đây?

Ông ta vội đến nơi phát ra tiếng hét, đám người cũng tò mò đi theo.

Chỉ có Tạ Tông Nguyệt đứng yên tại chỗ, bình tĩnh đứng trước tủ trưng bày. Cửa kính phản chiếu gương mặt lạnh nhạt và thong dong của anh, đôi mắt đào hoa vừa thâm tình cũng vừa bạc tình ấy bị cặp kính che lấp, chỉ còn lại vẻ ung dung điềm tĩnh.

Tần Giai Nhiễm nhắm mắt lại.

Giây kế tiếp, tiếng rống giận của Tần Thế Huy vang vọng khắp hầm rượu.

Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim Tần Thế Huy lạnh buốt.

Đứa con gái lớn được ông ta chiều chuộng nâng niu đang mờ mịt đứng giữa đống rượu vang vô giá, sau lưng là một gã đàn ông lai hai dòng máu đang bối rối không biết nên trốn đi chỗ nào, có thể thấy rõ dấu vết hôn môi trên môi hai người. Ai nhìn thấy cũng biết rõ vừa xảy ra chuyện gì ở nơi này.

"Súc sinh... Mày định làm tao tức chết hả! Mày..." Tần Thế Huy không đứng vững, lảo đảo suýt ngã xuống cầu thang.

Một người khách nhanh tay đỡ ông ta.

Tần Giai Đồng thấy rất nhiều người đứng trước cửa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cánh tay run lẩy bẩy, môi mấp máy, nói lắp ba lắp bắp: "Ba... Mẹ..."

Động tĩnh bên này quá lớn. Dường như lúc này Tạ Tông Nguyệt đã thỏa mãn thú vui thưởng thức tủ trưng bày rượu nên mới ung dung tiến về phía kho chứa rượu.